Vương Lâm nói xong, bình nhỏ tự động bay ra khỏi tay rơi xuống một mảnh đất trống cách đó không xa. Sau khi bình ngọc dung nhập vào trong lòng đất, có một đám đất chậm rãi xếp chồng lên nhau.
Vương Lâm vung tay phải lên, hắn dùng hai ngón tay vẽ trên hư không. Những luồng tinh quang lóe lên, một tấm bia xuất hiện trên ngôi mộ, trên bia viết vài chữ nhỏ như rồng bay phượng múa.
-Tôn Thái chi mộ!
-Đối với người tu đạo chúng ta, trăm năm nghìn năm trôi qua như nháy mắt, tất cả thân nhân không còn lại được mấy người. Cho dù có còn cũng chỉ là những cảm giác huyết mạch không thân thuộc…Một khi bước chân trên con đường tu đạo thì sinh tử khó lường, một đời nhất định toàn gian khổ.
-Đi trên tiên lộ, quay đầu lại cũng không thấy ánh đèn, mà phía trước cũng đầy sương mù bao phủ.
Vương Lâm thở dài nhìn mộ của Tôn Thái, ánh mắt lộ ra cảm khái.
-Hôm nay ngươi chết tha hương còn có ta đem tro cốt ngươi về quê nhà…Nếu có một ngày Vương Lâm ta chết, không biết có người nào đem tro cốt ta về Chu Tước… ….
Vương Lâm trở nên trầm mặc, hắn xoay người bỏ đi.
-Đây đều là nhân quả!
Vương Lâm không ngừng bước chân, hắn chậm rãi đi về phía trước rồi dần biến mất ở phương xa. Nhưng bài đồng dao vẫn vang vọng bên tai, vẫn còn ở trong lòng rất lâu mà không tan… ….
-Hoa hạnh nở trắng trước hiên nhà… ….
-Tu đạo, tu đạo, phàm nhân thì muốn thành tiên, muốn bước trên con đường của tiên nhân. Nhưng không biết loại người đang tiến trên con đường này lại có rất nhiều kẻ ao ước muốn có một cuộc sống bình thường như bao phàm nhân khác.
-Lại có bao nhiêu người như Tôn Thái phải chết nơi đất khách quê người, tro tàn bay theo gió, không tìm được đường về quê hương…Có rất nhiều bậc cha mẹ và người thân mãi cho đến khi lìa đời cũng không nhìn thấy đứa con của mình quay về…Nhưng không biết nếu được lựa chọn lại, nếu có thể được đi lại từ đầu, người tu đạo có còn tiến ra nửa bước kiên định như trước đây hay không… ….
-Lời đồng dao này vang lên những chua xót và nhắn nhủ của biết bao đời, được đồng tử cất tiếng ca. Người ngoài nghe thì không hiểu, nhưng kẻ tu đạo nghe lại cảm thấy xót xa…Tên của bài đồng dao này chắc chắc sẽ là…Không tu đạo… ….
Lúc này trong đất trời không còn hình bóng của Vương Lâm, cả người hắn đã dung nhập vào hư vô rồi biến mất. Nhưng những cảm xúc và minh ngộ của Vương Lâm về bài đồng dao lại vĩnh viễn lưu lại trong đất trời.
Vương Lâm tiến một bước trên bầu trời rồi phóng thẳng về phía trước. Lúc này trên người hắn có rất nhiều cảm xúc, lần này mặc dù chỉ là khoảng thời gian ngắn nhưng lại mang đến cho hắn những tâm sự khó vứt bỏ.
Phía Tây và phía Bắc của Liên Minh đã trở thành vùng đình chiến của tu sĩ La Thiên, ở vị trí gần chiến trường trước đây nhất có một tu chân tinh. Hành tinh này vẫn được bảo toàn nguyên vẹn trong cuộc chiến trước đây, tuy linh khí trên tinh cầu đã không còn nhiều lắm, nhưng vấn đề này lại không để cho Liệt Vân Tử phải chú ý.