Trong bầu trời mênh mông hiện ra những đám mây sáng lóng lánh, từ xa nhìn lại thấy ở vô tận nơi phương xa muôn màu muôn vẻ, nhìn thì có vẻ yên tĩnh nhưng thật ra mắt thường lại không thấy rõ những biến hóa.
Đặc biệt là những đám mây sáng, hình dạng khác nhau nên nhìn lên thấy rất nhiều vẻ lộng lẫy.
Vào một ngày, có luồng cầu vồng xẹt qua trong đám mây. Tốc độ cầu vồng không nhanh nhưng khi bay vào trong lại làm cho những đám mây có vẻ đứng yên kia sinh ra dấu hiệu ồn ào tránh ra.
Mà điều khác thường là người bên trong cầu vồng cũng không sử dụng bất kỳ pháp bảo nào giống như Tinh La Bàn, hắn đang phóng đi bằng chính cơ thể.
Người này toàn thân mặc y phục màu xanh, khoảng ba mươi tuổi, tướng mạo tầm thường không có chút đặc biệt nào, nếu có thì cũng chính là khí chất tang thương nói không nên lời.
Giống như trên thân thể người này đã trải qua nhiều đau thương, đã đi qua nhiều tinh cầu, thiên niên tuế nguyệt.
Trên đường đi Vương Lâm vẫn chưa thi triển thuật thần thông dung nhập thiên địa mà vẫn bình thường phóng đi trong không trung.
Đã bốn ngày từ khi Vương Lâm từ trong hư vô trở về.
Bốn ngày trước Vương Lâm và Thanh Thủy được sự trợ giúp của Viêm Lôi Tử mở ra con đường quay trở về tinh không rồi bước chân ra khỏi cõi hư vô. Vương Lâm không nói nhiều về những chuyện xảy ra trong hư vô. Hắn cũng không nhắc nhiều đến chuyện Nhất Mộc Tử, Vũ Bị Thiện và Vọng Nguyệt bây giờ đang ở nơi nào.
Viêm Lôi Tử cũng không hỏi nhiều về những chuyện này, nhưng khi nói đến Vọng Nguyệt thì lại nhíu mày.
Vương Lâm cũng không ở lại chỗ Viêm Lôi Tử quá lâu, sau đó hắn lấy lý do có việc riêng mà ôm quyền bỏ đi. Viêm Lôi Tử trầm mặc một lúc lâu rồi cũng không giữ hắn lại. Với tu vi của Viêm Lôi Tử tuy nhìn không rõ thân thể Cổ Thần của Vương Lâm, nhưng cũng phát hiện ra trên người Vương Lâm lộ ra một khí tức khổng lồ làm chính mình cực kỳ kinh hãi.
Luồng khí tức này tuy vẫn còn khá yếu, nhưng sợ rằng sau này sẽ tiến lên mức độ cực kỳ đáng sợ.
Sau khi quay trở về tinh không thì phong ấn tự động mở ra, tu vi Thanh Thủy lại được khôi phục. Dù sao thì tiên nguyên trong cơ thể hắn cũng không phải thật sự tiêu tán, chỉ bị phong ấn áp chế mà thôi.
Sau khi khôi phục lại tu vi, Thanh Thủy cũng không dừng lại lâu ở chỗ Viêm Lôi Tử. Hắn xoay người biến mất trong tinh không, cũng không biết là đi đâu.
Nhìn vào bề ngoài thì thấy hai người lần lượt bỏ đi, cũng không có bất kỳ quan hệ nào. Nhưng Vương Lâm biết Thanh Thủy chắc chắn sẽ quay lại tìm mình. Dù sao thì Thanh Thủy vẫn chưa lấy được ký ức của nguyên thần Huyền Bảo Thượng Nhân.
Khi hồi tưởng lại những tình cảnh xảy ra trong hư vô, Vương Lâm vừa phi hành trong tinh không mà trong lòng cũng thấy cảm khái. Dù là chuyện về cuộc đời La Trần hay là mảng lưới lóe lên bên ngoài Phong Giới, hoặc là những bí ẩn của Tiên Giới, đều làm Vương Lâm cảm thấy rất mới mẻ.
Điều làm hắn cảm thấy chấn động nhất chính là Nghịch Thiên Châu.
Dù sao Vương Lâm cũng không ngờ rất nhiều năm trước Nghịch Thiên Châu đã gây ra một trận chiến kinh hồn trên Tứ Đại Tiên Giới.