-Phong Giới Chi Tôn, tha cho ta một mạng!
Trong ánh mắt lão già lộ ra vẻ tuyệt vọng, khi nói ra những lời thê lương này thì ánh mắt lão lại nhìn về phía Vương Lâm bên ngoài mảng lưới.
Nhưng tất cả mọi thứ, ngay cả tâm thần chấn động Vương Lâm cũng không có sức khống chế, chưa nói đến chuyện ngăn cản hành động của Nghịch Thiên Châu.
Lão già nhìn thấy Vương Lâm không cản trở Nghịc Thiên Châu thì cười thảm lên, dấu ấn trăng lưỡi liềm trên mi tâm đã hoàn toàn thoát ra. Nó kéo theo rất nhiều tia máu bị bàn tay trong vòng xoáy chụp được rồi chậm rãi thu hồi.
Trên mi tâm lão già phụt ra một luồng máu lớn, thân thể lập tức rũ xuống, hai mắt ảm đạm, cơ thể văng thẳng về phía sau giống như bị một lực lượng cực mạnh đánh vào.
Tên thanh niên kia trở nên cực kỳ hoảng sợ. Đặc biệt là khi hắn nhìn vào ánh mắt Vương Lâm thì vẻ lạnh lùng trong mắt lập tức tan vỡ, chỉ còn lại sự sợ hãi vô tận và cảm giác lẩn tránh không dám trực tiếp đối mặt.
Cơ thể hắn lóe lên rồi ôm lấy lão già, trong mắt lão già lộ ra vẻ giãy dụa, không thèm để ý đến chuyện máu vẫn còn chảy trên mi tâm, vội vàng nói:
-Lui nhanh!
Người thanh niên không nói lời thừa, hắn ôm lấy lão già rồi lui nhanh về phía sau.
Vòng xoáy được hai luồng khí đen trắng tạo thành nhanh chóng xoay chuyển rồi tiêu tán. Lúc này nó lại hóa thành hai luồng khí đen trắng, những luồng khí này đi xuyên qua mạng lưới đã hoàn toàn khép lại rồi dung nhập vào trong Nghịc Thiên Châu và biến mất.
Nghịch Thiên Châu chậm rãi bay về phía Vương Lâm, nó lơ lửng trước người hắn rồi đứng yên bất động.
Lúc này mảng lưới đang lóe lên khắp bốn phía dần bị hư vô bao phủ rồi biến mất, nơi đây lập tức trở nên yên lặng và chỉ còn lại một màu đen vô tận.
Còn Vọng Nguyệt và La Trần bị mảnh lưới ngăn cách, vĩnh viễn biết mất trong hư vô… ….
Thanh Thủy ngơ ngẩn nhìn tất cả tình cảnh xảy ra, lúc này tiên nguyên của hắn đã bị lực lượng kỳ dị nơi đây phong ấn hết phần lớn. Hắn nhìn Vương Lâm, ánh mắt mờ mịt dần trở nên ngưng trọng.
Tâm thần Vương Lâm chấn động, cũng không nhẹ hơn nửa điểm so với lão già đã bị mất đi dấu ấn Thái Cổ. Lúc này hắn nhìn Nghịch Thiên Châu đang ở trước mặt, cánh tay vừa rồi ở trong vòng xoáy hắn cũng rất quen thuộc. Năm xưa lần đầu tiên khi Nghịch Thiên Châu mở ra Vương Lâm đã từng nhìn thấy nó.
Vương Lâm trở nên trầm mặc, hắn cẩn thận nâng tay phải đặt lên hạt châu. Trong nháy mắt, Nghịch Thiên Châu lập tức dung nhập vào trong tay phải Vương Lâm, chui vào trong nguyên thần rồi biến mất.
-Thời kì viễn cổ có dân viễn cổ tồn tại. Họ tự tu thiên địa, liệt vào nhóm Tiên Ban, đạt thành tựu viễn cổ Tiên Vực…viễn cổ Tiên Vực chính là thánh địa Tiên Giới của ta, là Tiên Giới thật sự.
Thanh Thúy giống như đang tự nói với chính mình, giọng hắn rất nhẹ, trong ánh mắt lộ ra một tia bi thương.
-Sư tôn Bạch Phàm chính là dân thời viễn cổ, sau khi người chứng đạo cho Tiên Vực thì trầm vào trong nhân gian giáo hóa vạn dân… ….