- Giết!
Thanh Thuỷ gào lên, cả người lao ra, hồng quang tràn ngập toàn thân, lại ẩn chứa Cực Cảnh vô tận. Hai tay hắn bấm quyết, xuất hiện thần thông gào rít.
Trước người hắn lại trống rỗng xuất hiện một sợi dây mảnh. Sợi dây này nhỏ như tơ máu, sau khi xuất hiện phảng phất như có thể xé rách không gian. Nó từ Thanh Thuỷ lao ra, nháy mắt xé gió lao thẳng tới cánh tay đang thu lại kia.
Ầm!
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, Thanh Thuỷ cũng đã tới gần cánh tay, điên cuồng công kích. Tiếng động ầm ầm không ngừng vang lên. Nhất là sợi tơ mảnh kia mỗi lần loé lên đều khiến cho cánh tay chấn động!
Vương Lâm thấy được một màn này cũng phải hít sâu một hơi. Đang khoanh chân ngồi bên cạnh xương cốt của Vọng Nguyệt, hắn cắn răng đứng dậy, hoá thành một đạo tàn ảnh lao thẳng về phía trước.
- Vương Lâm ta ngang dọc thiên địa, dù không phải là chính nhân quân tử nhưng Thanh Thuỷ có ân đối với ta, lúc này hắn lo lắng phát điên lên, ta không thể ngồi yên không để ý được!
Cả người Thanh Thuỷ phảng phất như phát cuồng, không ngừng gầm rống công kích. Cảnh tượng này khiến đồng tử trong hai mắt kim long co rút lại. Dù là Nhất Mộc Tử cũng phải hít sâu một hơi. Hắn đã biết vì sao trước khi mình đi, Đại trưởng lão từng nói rằng không thể dễ dàng trêu chọc Thanh Thuỷ này!
Sắc mặt của Võ Đông Thiện cũng biến đổi, nhìn chằm chằm vào Thanh Thuỷ, nhất là sợi tơ mảnh trước người Thanh Thuỷ, tâm thần chấn động.
Trong khi công kích, mắt phải của Thanh Thuỷ phịch một tiếng, bạo khai, hoá thành huyết nhục khuếch tán về phía trước, toàn bộ Cực Cảnh phóng ra, đánh vào trên cánh tay.
Phịch một tiếng, cánh tay kia chấn động, đang nắm lấy Huyền Bảo thượng nhân cũng phải buông lỏng ra.
Vẫn chăm chú nhìn cuộc chiến, hai mắt kim long chợt loé lên, không chút nghĩ ngợi lao thẳng về phía Huyền Bảo thượng nhân. Thân mình thô to lại huy vũ long vĩ, đánh về phía Thanh Thuỷ.
Còn cánh tay ẩn chứa khí tức Vọng Nguyệt kia cũng duỗi năm ngón ra, cùng lúc chụp về phía Thanh Thuỷ!
Mắt phải của Thanh Thuỷ huyết nhục mơ hồ, nhưng hồng quang trong mắt trái cũng tràn ngập, lộ ra vẻ điên cuồng. Tay phải hắn bấm quyết, chỉ về phía trước. Lập tức Hô Phong thuật lại tràn ra, bên trong hắc phong lại có tám con hắc long gào rít.
Tám con hắc long này gần giống với Cửu long Hô phong của Bạch Phàm. Uy lực của nó so với thất long trước đó phải cao hơn mấy lần!
Hô Phong bát long gào rít lao thẳng về phía nguyên thần của Huyền Bảo thượng nhân nhưng vẫn chưa huỷ diệt mà chỉ quét ngang ra, nhấc lên một cơn lốc khiến cho Huyền Bảo thượng nhân suy yếu đến cực điểm, nguyên thần gần như sụp đổ. Trên người tám con Hô Phong hắc long hình thành một Hô Phong ấn quyết, không ngừng phong ấn khiến cho Huyền Bảo thượng nhân lập tức hôn mê, theo thông đạo hướng về lốc xoáy nhập khẩu bay đi.
Gần như ngay tại khi nguyên thần của Huyền Bảo thượng nhân bị thổi tới lốc xoáy nhập khẩu, thân mình Vương Lâm cũng từ bên trong bay ra, nắm chặt lấy nguyên thần của Huyền Bảo thượng nhân, cấp tốc lui về sau, một lần nữa tiến nhập lốc xoáy, lao đi.