- Cần nghĩ biện pháp khiến cho nguyên lực trong cơ thể những lão quái này tiêu hao nhanh hơn! Cũng phải lưu lại cho mình một đường lui!
Trong khi khống chế phi kiếm, ý niệm trong đầu chợt loé lên.
Hắn không chút nghĩ ngợi, vỗ túi trữ vật lập tức từ bên trong bay ra hơn mười thanh phi kiếm. Những thanh phi kiếm này đều là hắn thu được trong cuộc đại chiến vừa rồi. Lúc này hai tay bấm quyết, nguyên lực dũng mãnh dung nhập vào bên trong mỗi thanh phi kiếm, nén ép lại. Gần như mỗi thanh phi kiếm nếu tự bạo đều có thể hình thanh lực phá hoại không kém.
Hàn quang trong mắt Vương Lâm loé ra, hai tay đều vung lên. Lập tức hơn mười thanh phi kiếm bỗng tản ra, như tia chớp phóng về bốn phía, lao thẳng vào trong cơ thể của Vọng Nguyệt, hướng về những nơi mẫn cảm mà Vương Lâm biết.
- Như vậy cũng có thể khiến trong cơ thể Vọng Nguyệt sinh ra một ít biến hoá!
Đây cũng là Vương Lâm chứ nếu người khác, căn bản không thể hiểu biết về Vọng Nguyệt nhiều như thế, càng không nói như hắn, biết được cả những nơi mẫn cảm của Vọng Nguyệt để mà chuẩn bị hậu thủ.
Lại nói tới thanh kiếm ẩn chứa thần thức của Vương Lâm lao thẳng đến lốc xoáy, nháy mắt đã sắp đi vào trong lốc xoáy. Một cỗ nguyên lực công kích vô biên từ trong lốc xoáy ngược dòng trực tiếp tản ra.
Vương Lâm biến sắc, không chút nghĩ ngợi, thần thức nhanh chóng rời khỏi thanh phi kiếm, cấp tốc lui lại, ý đồ né tránh nguyên lực công kích đột nhiên xuất hiện này. Nhưng nguyên lực này cũng như một con mãnh thú, như cuồng phong mang theo một cơn phong bạo, điên cuồng lao ra, nháy mắt đã tới gần thanh phi kiếm.
Phịch một tiếng, mũi kiếm ầm ầm sụp đổ, vỡ ra từng mảnh một, không ngừng lan ra về đằng chuôi kiếm. Nhưng thần thức của Vương Lâm đã phản ứng nhanh hơn, ngay trước khi phi kiếm tiêu tan một khắc đã rời đi, nhanh chóng tránh thoát.
Tuy nói như thế nhưng thần thức của hắn bị nguyên lực công kích làm cho chấn động, lập tức tiêu tan hơn phân nửa.
Vương Lâm khoanh chân ngồi bên cạnh xương cốt của Vọng Nguyệt khuôn mặt dâng lên vẻ hồng nhuận, một lúc lâu sau mới dần khôi phục lại.
- Nguyên lực dao động thật mạnh, nếu không phải nghịch dòng mà ra thì thần thức chắc chắn đã tiêu tán hết, không còn lại chút nào!
Hàn quang trong hai mắt Vương Lâm loé lên, hắn hiểu rằng nguyên lực vừa phát tiết ra từ trong lốc xoáy chẳng qua chỉ là dư ba mà thôi.
Vả lại, trọng yếu nhất chính là bên trong lốc xoáy có lực hút rất mạnh, đây là thần thông tự thân của Vọng Nguyệt. Do đó công kích bên trong muốn tràn ra tất nhiên sẽ bị trở ngại tầng tầng, cuối cùng dù công kích bị tràn ra thì uy lực của nó cũng đã suy yếu đi rất nhiều!
Vỗ túi trữ vật, Vương Lâm lại xuất ra một thanh phi kiếm, thần thức bám vào trên, phi kiếm hoá thành một đạo trường hồng đi thẳng về phía trước.
Một lát sau, lại đi tới bên ngoài lốc xoáy, thần thức Vương Lâm khống chế phi kiếm dừng lại một chút, chờ một lúc xác định không còn nguyên lực dư âm tràn ra mới hoá thành một đạo ngân quang, xông lên dung nhập vào bên trong lốc xoáy.