Trước đó, Vương Lâm đã nhận ra được biến cố này, chuẩn bị sẵn sàng. Ngay trước khi Cổ Thần Chỉ tự bạo, hắn đã sớm cấp tốc lui về sau, thi triển thần thông Cổ Thần Đỉnh, do đó không bị ảnh hưởng nhiều. Lúc này hắn ở xa xa nhìn chằm chằm nữ thi bị Vọng Nguyệt chấn văng đang lao về hướng mình, ánh mắt chợt loé lên.
Từ khi Luyện Thi này xuất hiện hắn đã có ý đồ cướp đoạt, lúc lui về sau, khoảnh khắc khi Cổ Thần Chỉ tự bạo, hắn dùng Cổ Thần Đỉnh thối lui cũng đã cố ý điều chỉnh phương vị để nhằm vào Ngân Thi này!
Trong hai khối Ngân Thi thì nam thi kia bị thương quá nặng, bị Vương Lâm bỏ qua. Còn nữ thi này tuy cũng bị thương nhưng lại bị nhẹ hơn nam thi kia nhiều.
- Ta tham gia trận đại chiên này dù là thu hoạch một số pháp bảo cũng không ai có thể nói được điều gì. Huống hồ lúc này chiến trường còn đại loạn!
Thân mình Vương Lâm nhoáng lên một cái, thừa dịp tình thế xung quanh rối loạn do Cổ Thần Chỉ tự bạo, lao thẳng về phía nữ thi kia.
Chỉ có điều, trong chiến trường này, những tu sĩ chuẩn bị đục nước béo cò cũng không phải chỉ có mình Vương Lâm. Còn có mấy người đồng dạng cũng nhìn trúng nữ thi này.
Trong đó có cả người của La Thiên và Liên Minh.
Chỉ thấy có bảy người theo các phương hướng khác nhau lao thẳng về phía nữ thi này. Trong bảy người này, Vương Lâm không phải là người tiếp cận gần nhất, nhưng tốc độ của hắn là nhanh nhất.
Trong khi bay nhanh, hai mắt Vương Lâm loé ra hàn quang. Chỉ mấy tức thời gian là hắn có thể đến gần nữ thi nhưng hai mắt hắn chợt loé lên, vô thanh vô tức giảm tốc độ lại.
Hắn hơi chậm lại, lập tức liền có một tu sĩ La Thiên lao lên, nháy mắt đã tới gần nữ thi, nắm lấy.
Cùng lúc đó, bên Liên Minh cũng có một tu sĩ bước tới. Sau khi tới gần, người này cũng không bắt lấy nữ thi mà há mồm phun ra một đạo kiếm quang, đánh thẳng về phía tu sĩ La Thiên kia.
Hai người này tiếp cận nhau, triển khai một hồi xâu xé. Nói thì chậm nhưng mọi chuyện diễn ra cực nhanh. Ngay khi hai người đang đấu đá, một tu sĩ La Thiên đã tới gần, thừa dịp hai người đang chém giết, nắm lấy cánh tay nữ thi kia, thân mình nhoáng lên một cái, định rời đi.
Nhưng ngay lúc này, tu sĩ này cũng quay ngoắt đầu lại, ánh mắt lộ vẻ hoảng sợ, kêu thảm một tiếng. Thân mình hắn cũng đột nhiên lập tức héo rũ, nháy mắt đã biến thành một bãi máu loãng.
Một biến cố này lập tức khiến cho hai tu sĩ đang đấu đá nhau bên cạnh chấn động, nhìn nữ thi trước người cũng không dám chụp lấy, hơi chót do dự. Trong bốn người còn lại bao gồm cả Vương Lâm thì ba người còn lại đột nhiên tăng tốc lao thẳng tới.
Trong mắt Vương Lâm tinh quang chợt loé ra, Cổ Thần Đỉnh loé ra bên ngoài Vương Lâm, cả người phút chốc hoán đổi vị trí với người đang xông tới gần nhất.
Tu sĩ La Thiên kia ngẩn ra, bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ ập tới, khi thanh tỉnh thì nhìn thấy vị trí của mình và Vương Lâm đã nghịch chuyển cho nhau. Hắn đương nhiên biết thân phận của Vương Lâm, đành cười khổ không tiếp tục cướp đoạt mà nhanh chóng xoay người, lao tới mục tiêu tiếp theo.