Tại Liên Minh Bắc Vực, đây là lần đầu tiên Vọng Nguyệt thi triển thần thông không gì sánh kịp này. Dưới sự giận dữ, thần thông này thi triển ra khiến cho hết thảy tu sĩ ở Bắc Vực này đều cảm nhận được một cỗ lực lượng cường đại đến độ không tưởng tượng được.
Nếu trước đây, còn có người khinh thường Vọng Nguyệt, hoặc coi trình độ của nó không đủ, thì hiện tại toàn bộ tạp niệm này hoàn toàn tan biến thành mây khói theo sự sụp đổ của phong ấn bên ngoài Vọng Nguyệt. Còn lại chỉ là một sự rung động đến tận linh hồn.
Hắc xác bên ngoài thân thể của Vọng Nguyệt nháy mắt xuất hiện vô số vết nứt lớn. Vô số mảnh vỡ mang theo âm thanh bén nhọn ầm ầm văng ra bốn phía.
Vô số mảnh vỡ của hắc xác quét ngang, ẩn chứa lực công kích rất mạnh mẽ bắn ra. Lập tức một số tu sĩ không kịp tránh đi , đương trường bị bắn thẳng vào người. Bọn họ lập tức phun ra máu tươi, tan nát mà chết, ngay cả nguyên thần cũng không thoát được.
Cũng có mấy người bị mảnh vỡ của hắc xác quét ngang qua, thân mình lập tức bị cắt thành hai nửa, máu tươi hoá thành sương mù tràn ngập, rung động lòng người.
Hết thảy những điều này khiến cho bốn phía trong khoảnh khắc này trở nên yên lặng. Hết thảy ánh mắt lập tức đều dừng lại nơi này. Nhưng ngay trong yên lặng này, từ trong hắc xác bị phá nát kia truyền ra một tiếng gầm rống phảng phất như đến từ thời viễn cổ.
- Rống!
Tiếng gầm rống này đã gần đạt được uy lực như tiếng rống của Cổ Thần, như xuyên thấu không gian và thời gian, như đã tồn tại vĩnh cửu theo năm tháng giữa trời đất. Thanh âm này hoá thành sự công kích vô tận.
Trong cỗ trùng kích này, Cổ Thần Chỉ từ bên trong vươn ra. Không thể hình dung ra sự huyễn lệ và hùng tráng của nó, chỉ có điều phảng phất như cả thiên địa đã hoàn toàn sụp đổ dưới Cổ Thần Chỉ này!
Không một lực lượng nào có thể kháng cự lại Cổ Thần Chỉ. Hết thảy chỉ cần một Chỉ này chỉ ra nhất định sẽ phải diệt vong!
Luyện Thi đang truy kích Vương Lâm lúc này cũng phải trở nên ngốc trệ. Với thần trí trống rỗng của hắn, cái giá phải trả chính là nghênh đón Cổ Thần Chỉ!
Ầm!
Nháy mắt khi Cổ Thần Chỉ lao ra, đánh vào người Luyện Thi. Tiếng động bang bang không ngừng vang lên. Tất cả thiết liên trên thân thể của Luyện Thi này đều vỡ vụn. Thân mình của nó, dưới lực lượng vô cùng mạnh mẽ này lập tức phun ra đại lượng máu màu đen. Toàn bộ thân mình hắn liền như bị vô số lần trùng kích. Làn da xanh đỏ của nó lập tức xuất hiện dấu hiệu tiêu tan.
Nháy mắt làn da của nó giống như bị người ta lột ra. Ngay sau đó, toàn bộ thân thể, xương cốt vang lên một tiếng ầm ầm. Luyện Thi tứ phân ngũ liệt, hoá thành vô số huyết nhục bạo khai.
Cảnh tượng này tuy nói ra thong thả nhưng trên thực tế gần như chỉ diễn ra trong một vài tức thời gian.
Cổ Thần Chỉ không dừng lại, hung hăng lao tiếp về phía trước. Thân mình Vương Lâm một tức trước đó đã nhanh chóng lui lại. Hai mắt hắn sáng lên, khi nhìn lại nội tâm cũng phảng phất như sau khi Cổ Thần Chỉ xuất hiện, có một Cổ Thần trưởng thành đính thiên lập địa đang vươn ngón tay ra, huy vũ cánh tay chắc khoẻ, mang theo Cổ Thần lực lượng không ngừng phá huỷ hết thảy phía trước.