- Tiếp tục đi trước. Sau khi phá hủy tinh vực Vũ hạ giới, ta sẽ cho người thân thể. Giúp ngươi thoát vây. - Đây chính là ý nghĩa của cái câu được nói bằng ngôn ngữ Cổ Thần.
Sự mê mang trong hai mắt Vọng Nguyệt từ từ biến mất, thay thế bằng sự tỉnh táo. Tiếng gầm rống của nó từ từ biến mất. Nó lao lên, vượt qua cái cây không lổ mà đi trước.
Từ xa nhìn lại, thân thể khổng lồ của Vọng Nguyệt có vô số những xúc tua dài cả vạn trượng, giống như một đám mây rộng vô hạn, bao phủ cả khoảng không. Nó đi phía trước tạo ra thanh thế chẳng kém gì cái cây.
Mạnh Vân Tử liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái. Thần sắc của Vương Lâm thay đổi khi ngọc giản vỡ vụn phát ra âm thanh khiến cho nó nghi ngờ.
Vương Lâm tu đạo ngàn năm, tâm cơ thâm trầm, kín đáo nên chỉ biết cười khổ. Hắn mở miệng nói:
- Không ngờ con thú này lại thù dai như vậy. Năm đó, ta chỉ mượn nó để né tránh sự đuổi giết của Diêu gia. Vậy mà vừa mới nhìn thấy ta, nó lại có thể nhớ ra.
Mạnh Vân Tử gật đầu, nói:
- Sau lần giao chiến này, ngươi đừng quên đến tìm ta để xem vài tấm hình chữ Chiến còn lại.
Vương Lâm cung kính, nói:
- Vãn bối biết.
Thân Công lão tổ vẫn im lặng, chợt mở miệng:
- Hứa Mộc! Đưa đạo niệm của Thân Công Hổ cho ta.
Vương Lâm suy nghĩ một chút rồi đưa tay phải vỗ vào mi tâm. Ngay lập tức đạo niệm của Thân Công Hổ bay ra, Thân Công lão tổ nắm lấy. Sau khi nhìn qua, lão thu vào trong cơ thể rồi không để ý tới Vương Lâm nữa, lại chắp tay sau lưng nhìn về phía trước.
Vọng Nguyệt đi trước mở đường với tốc độ quá nhanh. Vô số những xúc tua của nó vươn ra, nếu gặp phải tu sĩ Liên Minh liền dùng xúc tua quấn lấy. Thường thường thì chỉ cần chạm một cái là đám tu sĩ kêu lên thảm thiết, thân thể khô héo rồi biến thành thây khô. Khi thân thể của họ rơi xuống liền có tu sĩ La Thiên bay đến, lấy túi trữ vật và pháp bảo.
Cái cây bám sát theo sau Vọng Nguyệt đến thẳng vùng phía Bắc của Liên Minh.
Tốc độ của Vọng Nguyệt và cái cây đều rất nhanh, vượt xa pháp bảo của tu sĩ, gần như là thuấn di. Những nơi chúng đi qua, không trung vang lên những tiếng nổ liên tiếp, truyền ra xa.
Vào lúc này, ở khu vực phía Bắc của Liên Minh đang có một trận đại chiến xảy ra.
Nguyên bản tu sĩ Liên Minh dưới sự dẫn dắt của Hắc Sắt ma tôn - Một trong tứ tôn đã chiếm được ưu thế tuyệt đối, hủy diệt khu vực phía Tây của tinh vực khiến cho phần lớn tu sĩ La Thiên phải bỏ mình. Đồng thời, họ còn cắt được đường rút lui khiến cho tu sĩ La Thiên nhảy vào khu vực phía Bắc trở nên đơn độc.
Kể từ đó, tu sĩ La Thiên liên tục tan vỡ. Vì vậy mà khi đại chiến bắt đầu xảy ra, tỷ lệ chiến thắng của Liên Minh đạt tới mức cao nhất.
Nhưng Viêm Lôi Tử phản kích từ trong bước đường cùng, mười tám La Phù xuất ra liền nghịch chuyển càn khôn của khu vực phía Bắc khiến cho tu sĩ Liên Minh bị sự ảnh hưởng của La phù. Mà đây cũng chưa phải điểm quan trọng, bức tường ngăn cách với khu vực phía Tây của Liên Minh bị cái cây đánh vỡ.