Sự chấn động của bổn tôn Cổ Thần khiến cho trong mắt Vương Lâm lóe lên một tia sáng. Nơi mi tâm của hắn, dấu sao của Cổ Thần như ẩn như hiện. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự chấn động khiến cho dấu sao của Cổ Thần không lóe lên nữa.
Nhìn chằm chằm những cái xúc tua của Vọng Nguyệt, trái tim của Vương Lâm đập thình thịch.
- Năm đó, ta nhờ Vọng Nguyệt thoát khỏi sự đuổi giết của Diêu gia. Lúc ẩn thân trong cơ thể liền có cảm giác có người La Thiên chú ý tới Vọng Nguyệt. Cuối cùng thì là ai mà có thể biến Vọng Nguyệt trở thành pháp bảo rồi đưa tới Liên Minh? Chẳng lẽ.là hắn? - Vương Lâm hít một hơi thật sâu. Trong đầu xuất hiện bóng người mà hắn đã gặp hai lần.
Lần đầu tiên là khi Thanh Thủy và Huyết Thần Tử đánh với nhau. Lần thứ hai là sau khi phong Tiên, người đó đã xé mở thông đạo nối giữa hai tinh vực.
Vào lúc này, cái cây lớn phía trước Vọng Nguyệt đã tới càng lúc càng gần. Những làn sóng gợn lan tới khiến cho vô số tu sĩ sau lưng Vương Lâm liền lập tức hoan hô. Gần như không hẹn nhưng cùng một lúc, đám tu sĩ liền bay về phía trước.
Vương Lâm hơi do dự, rồi cũng bay về phía cái cây. Cái cây quá lớn, từ xa nhìn đã không nhỏ nhưng khi tới gần, lại càng cảm thấy uy áp mạnh mẽ của nó.
Xung quanh cái cây, vô số tu sĩ đang đứng trên các lại pháp bảo mà bám theo. Trên cây cũng có một số tu sĩ, nhưng số lượng cũng chỉ khoảng chừng một trăm người.
Trong số gần trăm tu sĩ đó thì đứng đầu là Mạnh Vân Tử - Lão tử Chiến gia và Thân Công lão tổ.
Cả hai người đứng trên cái cây, vạt áo không gió cứ bay phất phơ, ánh mắt như điện kèm theo nét mặt lạnh như băng.
Phía sau bọn họ, phần lớn số tu sĩ cũng đều đứng trong một trăm lẻ tám tiên nhân. Ngoài ra, còn có một số Vương Lâm cũng chưa gặp bao giờ. Nhưng căn cứ vào nguyên lực dao động trên thân thể họ có thể thấy được tu vi của họ không yếu, ít nhất cũng phải tới Dương Thực đỉnh phong.
Trong số gần trăm người, có hơn mười người đạt tới Khuy Niết. Ngoài ra còn có ba người khiến cho Vương Lâm phải để ý. Một người thì ngồi bên phải cái cây, mặc một bộ trang phục màu đen. Mái tóc bạc trắng cùng với khuôn mặt có một vết sẹo. Vết sẹo này rất quái dị bởi nó không phải đứng yên mà thoáng nhúc nhích.
Khi ánh mắt Vương Lâm nhìn về phía lão già, trong nháy mắt lão cũng cảm nhận thấy. Một tia sáng lóe lên trong mắt, sau khi nhìn Vương Lâm, lão mỉm cười lạnh lẽo.
Một người khác khiến cho Vương Lâm chú ý đó là một phụ nhân. Phụ nhân đó có vóc dáng yêu kiều, tươi tắn như hoa đào vào xuân. Nàng ước chừng ba mươi tuổi, hai mắt có thần. Cặp lông mày được tỉa tót thẳng thắn. Nước da trắng muốt kèm theo cái mũi cao. Đôi mắt trong vắt giống như nước biển màu lam.