Trong tiếng cười dài hắn đã về tới đỉnh ngọn núi, đứng ở trên này nhìn tầng mây trên không trung. Lúc này, nước mưa từ trên trời rơi xuống khi cách Vương Lâm ba tấc lập tức hóa thành hơi nước nhè nhẹ tiêu tán. Dần dần có chút mây mù xuất hiện bên ngoài thân thể Vương Lâm.
Cảnh tượng này, giống hệt cảnh tượng lúc trước Viêm Lôi Tử đạp không mà đến, mưa hóa vụ. Chỉ có điều, mây mù hình thành bên người Vương Lâm lại lộ vẻ rất mỏng manh, hơn nữa cũng không ổn định, không bằng Viêm Lôi Tử dường như tâm niệm vừa động, mây mù ngoài thân thể đều có thể làm tan vỡ thiên địa.
Nhưng nếu lúc này thần thức của Viêm Lôi Tử buông xuống tinh cầu này, nhìn thấy mây mù bên ngoài thân thể Vương Lâm sau khi nước mưa rơi xuống, nhất định sẽ chấn động. Bởi vì mây mù này, cũng không phải biến hóa của thần thông dùng nguyên lực vận chuyển tạo thành, mà là một loại biểu hiện đã chạm tới quy tắc.
Đây là dùng một loại lực lượng của quy tắc, cũng không phải cố ý, mà là trong vô hình cải biến không gian ngoài thân thể, làm cho những giọt nước mưa trong khoảnh khắc rơi xuống tự mình hóa thành mây mù, mây mù này chính là một loại thần thông, tùy tâm sở dục uy lực vô cùng!
- Tiên Đế Bạch Phàm thật là thần nhân!
Vương Lâm thở dài, thần thông Hoán Vũ của hắn là Thanh Thủy truyền thừa, thần thông này là thuật của Tiên Đế Bạch Phàm, hiểu được thuật này đồng thời lại có thể tự nhiên chạm tới quy tắc.
Một điểm này, tuyệt đối không phải tiên thuật tầm thường có thể làm được, sợ là trong vô số tiên thuật chỉ có rất ít tiên thuật có thể đạt tới hiệu quả này!
- Mưa theo mây đến, mà mây này cũng ngưng tụ từ nước, chỉ có điều, phương diện này nếu không có gió thì mây không thể hình thành!
Truyền thừa của Thanh Thủy cấp cho Vương Lâm cũng không có cảm ngộ, mà là một loại lý giải đối với quy tắc. Như vậy, sau khi Vương Lâm minh ngộ lại càng cảm kích đối với Thanh Thủy.
- Không nghĩ tới, Tư Đồ Nam năm đó không ngờ cũng đã nắm giữ quy tắc… Trong đầu Vương lâm hiện lên cảnh tượng, năm đó Tư Đồ Nam sau khi xuất hiện từ hạt châu Thiên Nghịch bầu trời đang mưa. Trong khi ngẩng đầu, hắn hét lớn một tiếng:
- Tan cho lão tử!
Trong khoảnh khắc đó, nước mưa trên bầu trời đảo cuốn, hình thành một mảng lớn sương mù rồi tiêu tan, ngay cả tầng mây trên bầu trời trong khoảnh khắc kia cũng tan vỡ lộ ra khoảng không trong sáng!
Thời điểm đó, hắn chỉ cảm thấy từ trên người Tư Đồ Nam phát ra một cỗ chấn động khó tả, khiến cho khoảng không này run rẩy, dường như vạn vật tị lui, tất cả khuất phục ở trước mặt nó.