Trong hơi nước, ngọn núi thẳng tắp dựng đứng nơi Vương Lâm ở, trên đỉnh núi, đồng tử đầu to ngơ ngác nhìn nước mưa vô tận trong thiên địa, cả người trở nên trầm mặc.
Cấm chế của ngọn núi không có cố ý ngăn cản nước mưa rơi xuống, như thế, liền khiến cho đỉnh núi này cũng bị bao phủ ở trong mưa. Nhìn mưa, đầu to nhớ tới thời thơ ấu, ở thời điểm đó, hắn cũng ở trong mùa mưa nhìn mưa từ trên trời rơi xuống mà ngẩn người.
Hắn còn nhớ rõ, lúc trước khi mình bị gia tộc đuổi đi cũng là một đêm mưa như thế này, chính mình ngỡ ngàng bị người đẩy ra khỏi gia môn ngã trong bùn nước. Hắn khi đó trên mặt vẫn đang cười ngu ngơ, chỉ có điều nét tươi cười này có chút bi thương.
Ngã vào trong bùn nước, quần áo bị nước mưa ướt nhẹp, nhìn tia chớp chạy trên không trung cùng với tiếng sấm ầm ù, đầu to cảm giác lòng rất đau.
Hắn biết bộ dáng của mình khó coi, vì để cho người ta không chán ghét hắn luôn mang theo nụ cười đối mặt hết thảy. Cho dù mẫu thân phiền chán đánh đập hắn cũng tươi cười như vậy. Cho dù khi các ca ca tỷ tỷ đệ đệ muội muội cùng thế hệ ức hiếp hắn, hắn cũng đang cười như vậy.
Nhưng cho dù như thế, kết cục vẫn giống như trước, ở trong đêm mưa kia, vẻ tươi cười của hắn dần dần thu hồi, hắn mang theo mờ mịt lảo đảo rời đi trong đêm mưa.
Thân thể của hắn rất gầy nhỏ, dường như trong tiếng sấm ầm ầm bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.
Đầu to vuốt ngực mình nhìn thoáng qua Tháp Sơn và Lôi Cát phía xa, lại nhìn nhìn Vương Lâm trong lòng không biết vì sao có một tia ấm áp.
Ở trong đầu hắn vĩnh viễn cũng không quên được mấy ngày trước, khi mình tuyệt vọng chuẩn bị tự bạo có một đôi tay lôi mình ra khỏi nguy cơ sinh tử, có một bóng lưng chiếm cứ thế giới trước mắt hắn.
Lôi Cát đồng dạng nhìn mưa cảm ngộ thần thông thiên phú của bản thân, dưới hoàn cảnh tương đối yên tĩnh xung quanh đây, hắn bất chợt nhớ tới một cảnh tượng của mình năm xưa.
Từ trong Cự Ma Tinh bị buộc rời đi, hắn mang theo thù hận tràn ngập cùng với tộc nhân trốn khỏi Cự Ma Tinh đi trong tinh không mờ mịt này.
Hắn ở thời điểm đó rất mê man, lòng có huyết hải nhưng không có lực đi tạo phản.
Chỉ có thể tha hương, không thể không rời đi, thậm chí nếu chậm một bước cả đời cũng sẽ không có cơ hội rời khỏi Cự Ma Tinh.
Trong mê man, hắn mang theo tộc nhân đi tới Chu Tước Tinh. Ở thời điểm đó, Chu Tước Tử trên Chu Tước Tinh tên là Dạ Vô Ưu. Dưới sự dẫn dắt của Dạ Vô Ưu đa phần tu sĩ tập trung bên người hắn triển khai một hồi đại chiến với Tiên Di Tộc am hiểu sử dụng phù văn là cư dân gốc trên tinh cầu này !