Vu Phi đang tiến một bước ra khỏi vòng xoáy. Vẻ mặt hắn trắng nhợt, cánh tay trái vẫn còn chảy máu. Sau khi hắn xuất hiện thì vòng xoáy ở phía sau nhanh chóng co rút lại.
Thấy mình đã quay về Sát Vực Giới quen thuộc, Vu Phi lập tức thở dài nhẹ nhõm nhưng vẫn còn rất sợ hãi. Lúc này hắn nhìn về phía tháp cao, định mở miệng nói.
Nhưng trong nháy mắt một luồng khí tức cực kỳ khổng lồ từ trong tháp điên cuồng bùng ra. Cùng lúc này còn có một tiếng gầm giận dữ vang lên:
- Vu Phi rời khỏi chỗ đó ngay!
Đúng lúc này một đạo kiếm khí hồng quang từ trong ngọn tháp bay ra như tên bắn, trong nháy mắt nó đã đến sát bên người Vu Phi, nhưng vẫn còn chậm một bước!
Trong nháy mắt khi âm thanh kia vang lên, Vu Phi không ngừng lại mà lập tức phóng ra. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, từ trong vòng xoáy đang liên tục co rút lại phía sau người hắn lại có một luồng khí sắc bén âm ầm lao ra. Một tiếng rách toạc vang lên, nháy mắt vòng xoáy đã bị xuyên qua trong vô tận. Hai ngón tay Vương Lâm đột nhiên chìa ra từ trong vòng xoáy, mang theo một luồng sát khí ngập trời nhanh chóng đặt lên hậu tâm Vu Phi.
- Là Hứa Mộc!
Vu Phi phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể bị lực lượng khổng lồ đánh thẳng vào rồi văng ra phương xa. Trong cơ thể hắn vang lên những tiếng nổ ầm ầm, rất nhiều máu tươi từ trong những lỗ chân lông phun ra ngoài. Hầu như chỉ trong nháy mắt, cả người hắn đã nổ ầm lên một tiếng rồi tan vỡ.
Ngay cả nguyên thần cũng không thể phóng ra khi cơ thể vỡ tan, tất cả đều hình thần câu diệt.
Thậm chí ngay cả túi trữ vật cũng nổ ầm ầm rồi tan vỡ. Những vật phẩm bên trong văng ra ngoài, trong đó có một cành cây bị hút lại rồi bị hai ngón tay lộ ra từ trong vòng xoáy chụp được.
Tình cảnh này làm cho tất cả tu sĩ trên Sát Vực Giới phải hô lên kinh hoàng. Hồng quang từ trong ngọn tháp cao bay ra rồi phóng thẳng đến ngón tay trên vòng xoáy. Nhưng khoảnh khắc ngón tay kia điểm ra thì cũng lập tức thu hồi lại, vòng xoáy cũng tiêu tán.
Trong hồng quang truyền ra một tiếng gầm giận dữ rồi dùng tốc độ cực nhanh lóe lên, một bàn tay phải khô héo thò ra, nó hướng về vị trí vòng xoáy tiêu tán hung hăng vung lên một trảo. Nhưng chỉ nghe thấy két một tiếng, trong những con sóng chấn động vặn vẹo, bàn tay phải khô héo kia chỉ chộp được nửa cành cây.
- Hứa Mộc!
Hồng quang kia lóe lên rồi lập tức hóa thành một người già nua có mái tóc màu đỏ. Lúc này lão đang gầm lên giận dữ.
Sát Vực Giới bọn họ rất nhiều vạn năm qua chưa từng xảy ra chuyện như ngày hôm nay, người của mình bị người ta đánh chết ngay trước mặt. Những chuyện thế này chẳng khác gì bị đối phương giết người ngay trong nhà của mình.
Từng tiếng gầm giận dữ từ trong những tòa kiến trúc vang lên. Một đám tu sĩ toàn thân bùng ra sát khí nồng đậm nhanh chóng hiện thân, họ đang nhìn chằm chằm vào vị trí Vu Phi đã chết, một lúc lâu sau mới dần trở nên trầm mặc.
Loại lặng lẽ này sinh ra một luồng sát khí không thể tưởng tượng nổi, sát khí liên tục bị kiềm chế giống như đang đợi đúng thời điểm để bùng lên.
Lão già tóc đỏ kia hít vào một hơi thật sâu, trong mắt lão lộ ra vẻ âm u. Khoảnh khắc sau lão khẽ vung tay áo rồi quay người về trong tháp. Rất lâu sau, trong tháp truyền ra một giọng nói lạnh lùng:
- Truy sát Hứa Mộc!
Lại nói đến Vương Lâm, sau khi hắn thu hồi hai ngón tay thì cơ thể chậm rãi thu nhỏ lại. Trong khoảnh khắc khi hắn trở về như bình thường thì vẻ mặt vẫn lạnh lẽo. Nếu đã giết người thì phải làm cho triệt để, nếu để đối phương chạy thoát cũng không thể ngăn cản quá trình giết chóc. Đã như vậy thì cứ đơn giản ra tay sát thủ.
Vương Lâm trầm ngâm trong khoảnh khắc, hắn nhìn nửa cành cây trong tay rồi bỏ nó vào túi trữ vật. Thứ này hắn mạo hiểm chụp lấy khi giết chết Vu Phi, nó có tác dụng rất lớn.
- Có thứ này mình có thể bảo vệ Liên Minh Tây Bộ được bình an!
Vương Lâm lóe lên rồi biến mất ngay tại chỗ.
Khi Vương Lâm xuất hiện thì đã ở trên lưng Lôi Cát. Đồng Tử Đầu To lúc này đang lo lắng, sau khi nhìn thấy Vương Lâm quay trở về thì lập tức thở phào nhẹ nhõm. Khuôn mặt hắn lộ vẻ cung kính.
Tháp Sơn chiến đấu với phân thân của Vu Phi đã bị thương. Lúc này hắn đang khoanh chân ngồi xuống bên cạnh để vận chuyển nguyên lực trị thương. Vương Lâm ngồi trên lưng Lôi Cát, bình tĩnh nói:
- Lôi Cát, tìm một hành tinh bí mật và hoang đã. Ta muốn bế quan.
Âm thanh của Lôi Cát ầm ầm truyền ra, hắn phóng thẳng về phía trước rồi biến mất ngay tại chỗ.
Cơ thể khổng lồ của Lôi Cát trên không trung tạo ra một cảm giác uy nghiêm cực kỳ cường đại, hắn nhanh chóng phóng đi trong Liên Minh Tây Bộ. Không lâu sau, từng đạo kiếm quang ở phương xa gào thét phóng tới, có một đội tu sĩ La Thiên lao đi như tên bắn.