Những người này còn cảm thấy như vậy, đừng nói đến bốn thanh phi kiếm đang có khoảng cách gần với Vương Lâm nhất. Khi tiếng gầm vang lên, một lực tấn công không thể hình dung, có thể làm thiên địa biến sắc, có thể làm cho bầu trời chấn động, làm cho bốn thanh phi kiếm này ầm ầm tan vỡ.
Khi tan vỡ, tất cả mảnh nhỏ văng ra rồi hóa thành bốn phân thân. Đám phân thân này mỗi một tên đều có tu vi Khuy Niết sơ kỳ, nhưng chỉ trong nháy mắt khi huyễn hóa ra lại lập tức bị tiếng gầm của Cổ Thần đánh tới.
Giống như có luồng cuồng phong thổi tới và mang theo một đòn tấn công hủy diệt. Cơ thể bốn phân thân lập tức tan vỡ, tất cả hoàn toàn tiêu tán, tất cả đều chết.
Vương Lâm tiến lên một bước, dưới chân lập tức xuất hiện những con sóng gợn. Cả người hắn đột nhiên biến mất, đến khi xuất hiện lại ở bên cạnh Tháp Sơn. Trước mặt Tháp Sơn là một phân thân cuối cùng đang chấn động không dám tấn công mà nhanh chóng lui về phía sau. Nhưng tốc độ của tên này làm sao có thể so sánh với Vương Lâm? Trong nháy mắt khi Vương Lâm xuất hiện, hai ngón tay phải trở thành kiếm rồi lập tức phóng ra. Những luồng sấm sét vô tận từ bốn phương tám hướng lập tức ngưng tụ lại. Trên hai ngón tay Vương Lâm còn xuất hiện đôi cá âm dương. Một chỉ tung ra, thân phân cuối cùng nổ ầm một tiếng rồi tan vỡ.
Vương Lâm liên tục giết bảy phân thân. Tất cả mọi thứ đối với hắn chỉ mất vài lần hít thở, nhưng những chấn động gây ra cho người khác lại giống như vĩnh hằng.
Vương Lâm lạnh lùng nhìn thoáng qua Vu Phi với vẻ mặt trắng bệch ở cách đó không xa rồi lạnh lùng nói:
- Đây là kỳ tích Vương mỗ tạo ra cho ngươi thấy, đã thỏa mãn chưa?
Trong mắt Vu Phi lộ ra vẻ hoảng sợ cực độ. Hắn có thể nhìn thấy tu vi của tên Hứa Mộc trước mắt này cực kỳ quỷ dị, rõ ràng chỉ là Khuy Niết sơ kỳ nhưng cường độ của thân thể lại mạnh đến mức khó tin. Ngay cả những pháp bảo được mình dùng phân thân luyện hóa ra cũng có thể cứng rắn chống đỡ.
Những điều này làm hắn chấn động tâm thần.
Mà tiếng gầm vừa rồi lại làm hắn gần như hồn bay phách lạc, lại có thể trực tiếp đánh chết toàn bộ bốn cái phân thân. Ngay cả hắn cũng cảm thấy một sự sợ hãi không thể chống lại được.
Lúc này Vu Phi đã không còn dũng khí để chiến đấu nữa, cơ thể hắn nhoáng lên, trực tiếp phun ra một ngụm máu lớn. Cả người hắn dung nhập vào trong máu rồi lóe lên phóng thẳng về phương xa.