Nguyên lực của Vu Phi lập tức tản ra ngoài theo bản năng rồi bắt đầu tự tan vỡ. Nhưng sau khi tan vỡ lại không có bất kỳ hình bóng nào của Hứa Mộc. Cho dù Vu Phi có đem nguyên lực khuấy động khắp thiên địa bốn phía cũng không thấy được đối phương.
Vẻ mặt Vu Phi càng trở nên âm trầm và lạnh lẽo. Hắn lập tức hiểu, lần này Hứa Mộc đã chạy thoát.
Vu Phi rống lên giận dữ rồi đột nhiên xoay người lại nhìn chằm chằm vào Đồng Tử Đầu To đang giao chiến với phân thân. Vẻ mặt Vu Phi lúc này tràn đầy sát khí, hắn đem tất cả sự tức giận và sát khí đổ lên Đồng Tử Đầu To. Hắn tiến lên một bước rồi phóng thẳng về phía Đồng Tử Đầu To.
- Chủ chạy thoát thì ta khai đao với các ngươi!
Trong lòng Vu Phi rất phẫn nộ, cơn tức giận này giống như một loại bứt rứt. Tu sĩ Khuy Niết trung kỳ như hắn lại trơ mắt để cho một tên Khuy Niết sơ kỳ chạy thoát. Nhưng hắn lại không thể truy kích, loại cảm giác này đã từ lâu rồi hắn chưa từng phải trải qua.
Đầu To đang giao chiến với phân thân của Vu Phi, hắn đột nhiên cảm thấy da đầu tê dại, hồn phi phách tán. Trong lòng hắn nhịn không được phải mắng lớn Vương Lâm rồi cơ thể lập tức lui về phía sau, định bỏ chạy.
Nhưng lúc này Vu Phi lại đang trong cơn giận dữ, trong nháy mắt hắn đã phóng đến gần. Với tính chất áp đảo tu vi và nguyên lực của Khuy Niết trung kỳ, Vu Phi vung một chỉ, năm cây kiếm màu đỏ thẫm bên ngoài cơ thể hắn lập tức mang theo những tiếng rít gào kinh người lao về phía Đầu To.
- Chết cho ta!
Vu Phi hét lớn lên, năm cây kiếm đỏ thẫm phóng tới giống như năm tu sĩ Khuy Niết sơ kỳ. Nếu cộng thêm với một cái thân phân trước đó thì sẽ là sáu tên tu sĩ Khuy Niết sơ kỳ dồn hết sức lực tấn công Đầu To.
Với tu vi của Đầu To, sao có thể chống đỡ được.
Trong ánh mắt Đầu To lộ ra vẻ tuyệt vọng, trong lòng cũng đột nhiên trở nên điên cuồng. Hắn đang muốn tự bạo nguyên thần của chính mình, dù sao cũng phải liều mạng hủy diệt một phân thân của đối phương.
Trong nháy mắt khi nguy cơ sinh tử ập lên đầu, một giọng nói lạnh lùng truyền ra từ phía sau Đầu To.
- Đây chính là kỳ tích của Vương mỗ!
Trong nháy mắt khi âm thanh lạnh lùng này trở nên vang vọng, Đầu To chỉ cảm thấy cơ thể mình lóe lên giống như bị người ta chụp lấy ném về phía sau. Hắn cũng lập tức thoát khỏi hiểm cảnh.
Vương Lâm từ trong hư vô tiến một bước ra ngoài đối mặt với sáu thanh kiếm. Vẻ mặt hắn vẫn lạnh lùng rồi tung ra một quyền. Khí thế của một quyền này vượt rất xa Tháp Sơn, làm vang lên một tiếng nổ ầm ầm kinh thiên, giống như tinh không sẽ bị một quyền này đánh tan.