Không bao lâu sau, chỉ thấy trên một lá bùa lớn trăm trượng có một cây tổ trên đó có rất nhiều lá cây, thậm chí bên trong còn có một lão già kim diệp, đưa song chưởng ra, lập tức tung những ký hiệu bên ngoài thân thể tấn công về phía trước. Trong nháy mắt, toàn bộ tinh không đều run lên, một đám tiên nhân trong tiếng hô hét, trên thân thể không biết từ lúc nào liền có rất nhiều ký hiệu bao phủ, lập tức mất đi tiên nguyên.
Ngay tại thời điểm mấu chốt này, một đạo hắc quang từ xa trực tiếp lóe lên đi tới. Trong hắc quang kia có một bóng người, nhưng không nhìn rõ tướng mạo. Người này một bước đi tới, lập tức giao chiến với lão già có ký hiệu kia. Chỉ khoảng nửa khắc, chỉ thấy người bên trong đạo hắc quang kia tay phải bỗng nhiên chụp vào mi tâm của lão già, hung hăng kéo một cái, một ngọn lửa tràn đầy sức sống bị lôi ra!
Ngọn lửa kia vừa bị lôi ra, lập tức liền ầm một tiếng tan vỡ, hóa thành vô số đốm lửa, bỗng nhiến tản ra bốn phía, trong đó có một đốm lửa bay thẳng đến Vương Lâm, trong phút chốc in vào mi tâm của Vương Lâm.
Trên trán Vương Lâm nóng rực, thân mình lập tức chấn động, như thể bị một luồng đại lực tấn công, khiến cho thân mình hắn không ngừng lui về phía sau. Tốc độ lùi lại này quá nhanh, dường như xuyên thấu cả thời gian, cuối cùng hắn chỉ cảm thấy trong đầu nổ ầm một tiếng, cả người mở mạnh hai mắt, tỉnh táo trở lại.
Ngay khi thức tỉnh, hắn lập tức nhìn về phía ngọn lửa kia, càng nhìn càng cảm thấy ngọn lửa này với ngọn lửa của lão già có ký hiệu trong cảnh tượng vừa hiện ra trong đầu giống nhau như đúc!
Cảnh tượng vừa rồi dường như là một giấc mơ, chỉ có điều cảm giác nóng rực ở trên mi tâm cũng nhắc nhở hắn tất cả chuyện vừa rồi cực kỳ chân thực!
Vương Lâm theo bản năng sờ sờ lên mi tâm, cảm thấy như thiếu một cái gì đó… … Giờ phút nay, trong Liên Minh Tinh Vực, một tảng đá rất lớn đang gào thét bay rất nhanh trong tinh không, thẳng đến phía tây của Liên Minh mà đi. Phía trên tảng đá kia có một người đang đứng, người này quần áo đỏ thẫm, hai mắt lộ ra vẻ vô tình lạnh như băng, nhìn chằm chằm về phía xa xa trong tinh không, thì thào:
- La Thiên Chính Phẩm Lôi Tiên Hứa Mộc… Ngươi đừng có quá kém cỏi đấy… … - Rất đúng!
Trong mật thất truyền ra giọng nói của lão đạo sĩ.
Những làn sóng gợn lóe lên, một lão đạo sĩ kia bước ra. Lão cẩn thận nhìn Vương Lâm, đặc biệt chú ý đến mi tâm Vương Lâm rồi bình thản nói:
- Thấy được gì không?
Vương Lâm đứng dậy rồi ôm quyền nói:
- Thấy được một vài hình ảnh.
Lão đạo sĩ khẽ cười rồi vung tay chụp lên quầng lửa một cái. Một tiếng ầm vang lên, ánh sáng trên quả cầu lửa ánh sáng lóe lên chói mắt, cuối cùng bị đạo sĩ chụp vào trong tay.
- Vật này do lực lượng bản nguyên của một Kim Diệp Phù Sĩ đại viên mãn của Phù tộc biến thành. Nếu cảm ngộ được lực lượng bản nguyên này thì sẽ có được rất nhiều lợi ích với tu vi của ngươi. Đệ tử nội môn của Chu Tước trong Tứ Thánh Tông ta nhất định phải trải qua khảo nghiệm này, có cảm ngộ mới trở thành đệ tử nội môn.
Nói xong đạo sĩ hút ra một luồng lực lượng trong quả cầu lửa, vẻ mặt lão đỏ hồng, rất lâu sau mới khôi phục lại như bình thường. Lão đưa tay ra phía sau rồi khẽ vung tay áo cuốn lấy cơ thể Vương Lâm, làm cho Vương Lâm biến mất ngay tại chỗ.
- Đi làm việc ngươi nên làm. Chu Tước Tinh này đã có lão phu thì không kẻ nào động vào được.
Sau khi tiễn Vương Lâm đi, ánh mắt đạo sĩ lộ ra những luồng sáng kỳ dị. Lão nhìn chằm chằm vào dưới chân rồi lẩm bẩm nói:
- Phù tộc, lão phu nhất định sẽ mở ra tầng cuối cùng này!
Trên đỉnh một ngọn núi cao trong Chu Tước Tinh, Vương Lâm đột nhiên hiện ra. Lúc này vẻ mặt hắn hơi tái nhợt, sau khi hiện thân lập tức nhìn về phía Tiên Di tộc ở phương xa rồi trở nên trầm mặc.
- Tu vi đạo sĩ này rất cao thâm, sợ rằng là một lão quái cùng cấp với Viêm Lôi Tử, thậm chí còn mạnh hơn một chút. Người thế này mà quanh năm sống trên Chu Tước Tinh, rốt cuộc là vì mục đích gì?
- Đầu tiên có thể khẳng định, hai tầng dưới của Tiên Di Tộc là một trong những mục đích của người này. Chỉ là không hiểu người này có biết vùng đất của Cổ Thần không… ….
Trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên tinh quang, thoáng cái đã nhanh chóng bỏ đi.
- Thân phận của người này rất quỷ dị, nhưng có thể khẳng định lão là một trong những Chu Tước trong Tứ Thánh Tông. Nhưng những gì người này nói ra lại rất có thâm ý…Mà thôi! Chuyện này có quá ít manh mối, không thể phỏng đoán được. Trước mắt ta nên rời khỏi chỗ này đã.
Vương Lâm hạ quyết định, hắn lập tức tản thần thức ra rồi tìm được đám người Tháp Sơn. Sau khi truyền ra một đạo thần niệm, Vương Lâm nhìn xuống mặt đất dưới chân. Những việc vụn vặt trên Chu Tước Tinh đã xong cả, hắn biết nơi đây không thể dừng lại quá lâu, dù sao thì ở chỗ này vẫn còn sự tồn tại của Thác Sâm.