Trong tầng thứ mười bảy của Tiên Di Tộc trên Chu Tước Tinh, Tháp Sơn đang định đi vào tầng thứ mười tám, lập tức toàn bộ tầng thứ mười bảy bỗng nhiên vang vọng một thanh âm cực kỳ uy nghiêm!
- Tầng thứ mười tám không thể đi vào!
Thanh âm này vô cùng oai nghiêm, thân mình Tháp Sơn như bị một luồng đại lực tấn công, trực tiếp bị đẩy lui lại mười mấy trượng, phun ra một ngụm máu tươi lớn.
Đồng tử đầu to cũng bị đẩy lui lại, về phần Lôi Cát trong đầu ong lên một tiếng, trống rỗng, chỉ biết thân thể của chính mình đang không ngừng lui về phía sau.
Vân Tước Tử cũng như vậy, tu vi của hắn thấp nhất, thân mình nhoáng lên một cái bị bắn tung ra xa, chạm vào vách tường, phun ra một ngụm máu tươi, thân mình trở nên uể oải.
Vương Lâm hai mắt lóe lên hàn quang, ngay khi thanh âm này tới gần, nguyên lực trong cơ thể vận chuyển, hai chân đạp đạp lui ra phía sau mấy trượng mới đứng vững được, sắc mặt tái nhợt, nhìn chằm chằm về phía trước.
Chỉ thấy ở phía trước nổi lên gợn sóng, lão đạo rất giống với Hoàng Long kia một bước đi ra. Ngay khi người này xuất hiện, một cơn cuồng phong cực nóng tràn ngập bốn phía, cũng ngay lúc đó, những vết nứt trên mặt đất khép lại, trong nháy mắt thông đạo xuống tầng thứ mười tám toàn bộ bị phong kín!
Lão đạo này tiên phong đạo cốt, không giận dữ những rất oai nghiêm, lúc này ánh mắt đảo qua, từ trên người hắn lập tức liền có một luồng khí tức hùng mạnh tràn ngập. Nhưng luồng khí tức này vừa mới tràn ra liền ngay lập tức biến mất, ngưng tụ trong cơ thể của lão đạo này, khiến cho cả người hắn tràn đầy một vẻ nguy hiểm.
Sau khi xuất hiện, hắn trực tiếp vung tay áo, lập tức Vân Tước Tử, Lôi Cát, Tháp Sơn, đồng tử đầu to bốn người chỉ cảm thấy có một cơn cuồng phong thổi vào mặt, trong phút chốc thân ảnh của họ biến mất tại chỗ, trực tiếp bị đưa ra ngoài Tiên Di Tộc.
Đồng tử trong mắt Vương Lâm co rụt lại, trong đầu hắn nổi lên rất nhiều suy nghĩ, lão đạo này đưa những người khác đi, chỉ để duy nhất mình ở lại, nhất định là có thâm ý. Ánh mắt hắn không thể không lóe lên, hắn lập tức khom người, ôm quyền, cung kính nói:
- Đệ tử Hằng Nhạc Phái Vương Lâm, tham kiến chưởng môn!
Lão đạo kia như cười như không, liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, nói:
- Ai là trưởng môn của ngươi?
Vương Lâm thần sắc như thường, nói:
- Tiền bối không thừa nhận, không có nghĩa là vãn bối nhận lầm người.