Cảm thụ được linh khí xung quanh, Vương Lâm đem tinh hồn thứ sáu đưa vào trong mặt đất. Trong nháy mắt, trên Chu Tước Tinh, non xanh nước biếc trở nên sống động, phảng phất tỏa ra hương thơm, một sức sống dạt dào hóa thành những gợn sóng quanh quẩn khắp Chu Tước Tinh này.
Sau khi tinh hồn cuối cùng được Vương Lâm đưa vào mặt đất, toàn bộ tinh hồn của Chu Tước Tinh đã đạt tới đỉnh, linh khí nồng đậm này, thậm chí một số ít phàm nhân thể nội vốn có tư chất tu tiên nhưng không quá rõ ràng, vào giờ phút này cũng lập tức cảm nhận được rõ ràng.
Ngoài ra, có không hề ít những tu sĩ bậc thấp, lúc này khi linh lực tràn ngập Chu Tước Tinh, lập tức đột phá tu vi ! Rất nhiều tu sĩ đều ở trong môn phái, bỏ qua hết thảy mọi chuyện, toàn bộ thể xác và tinh thần chìm đắm vào trong tĩnh tọa, đem linh khí trong trời đất này điên cuồng hấp thụ.
Chu Tước Tinh tuy không trở thành một loại cực phẩm tinh cầu, nhưng cũng không còn là một tinh cầu bỏ hoang một nửa. Linh lực trên tinh cầu này đã khôi phục đến đỉnh điểm như năm đó.
Chu Vũ Thái đứng trên Chu Tước Sơn, nhìn lên không trung, ánh mắt lộ ra vẻ cảm khái. Hắn hít một hơi thật sâu rồi thở ra, thì thào:
- Vương huynh, đa tạ !
Trong Chu Tước Quốc, ở trước cửa một tông phái, một lão đạo có tướng mạo giống với Hoàng Long năm đó như đúc khóe miệng lộ ra một tia mỉm cười, lắc đầu nói:
- Lấy tinh hồn của bảy tinh cầu để bổ sung cho một tinh cầu, không có lợi. Tuy nhiên kẻ có thể làm như vậy, hiển nhiên là kẻ không quên chốn cũ, điểm này quả là không tồi. Trận chiến với La Thiên Tinh Vực lần này, chỉ là không biết kẻ này sẽ lựa chọn như thế nào.
Vương Lâm nhìn thoáng qua mặt đất, tiến về phía trước một bước, thân ảnh biến mất, lúc hiện ra đã ở một sơn cốc. Cảnh vật trong sơn cốc so với lúc rời khỏi năm đó giống nhau y hệt.
- Nhân quả đã xong… cũng nên rời khỏi, chỉ là trước lúc đi ta muốn đến vùng đất của Tiên Di Tộc. Tiếc là thủy chung vẫn không tìm được phương pháp để gia tăng thiên địa tiên nguyên lực trong cơ thể… Nếu không thì cũng có thể nghiên cứu thuật Tát Đậu Thành Binh.
Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh, nhìn về phía xa xa.
Trong Liên Minh Tinh Vực, bên trong tinh không đơn độc tồn tại có một vài công trình kiến trúc màu đen. Những công trình này có một phong cách kỳ dị, hình dáng như thể những thanh đại kiếm đâm vào trong hư không.
Ở chỗ chính giữa có một tòa tháp cao, tòa tháp này cao không dưới nghìn trượng, từng sợi xích sắt màu đen từ trên thân tháp kéo ra nối liền với những công trình xung quanh.
Tu Chân Liên Minh phân làm hai điện, bốn tôn, tám phương giới, nơi này là Sát Vực Giới ! Một đạo thân ảnh như thể quỷ mị ở nơi trống vắng này biến ảo hiện ra, như những tia chớp bay tới phía trên tòa tháp kia. Thân ảnh kia quỳ xuống, hóa thành một lão già toàn thân phát ra hắc khí. Người này cúi đầu triều bái ở giữa tòa tháp cao, trầm giọng nói:
- Đã tìm được tung tích của Chính Phẩm Lôi Tiên Hứa Mộc mới được phong của La Thiên Tinh Vực !
- Hồn Sát Nhị Thị, hãy mang đầu của Hứa Mộc này tới cho bổn tọa ! Xem như Sát Vực Giới ta tặng cho La Thiên tu sĩ một món đại lễ !
Một thanh âm lạnh như băng từ trong tháp cao kia âm trầm truyền ra.
Trên Chu Tước Tinh, bên ngoài hố sâu trong vùng đất của Tiên Di Tộc năm đó, lúc này có một lão già đang khoanh chân ngồi. Lão già này toàn thân mặc hồng bào, tóc trắng xóa, trên mi tâm có một cái cây lóe ra, mọc ra mười một lá cây, nhưng ở trên đỉnh của lá thứ mười lại còn mọc thêm một nửa lá nữa.
Nếu một nửa lá này toàn bộ mọc ra, lão già này sẽ lập tức trở thành tộc nhân Thập Nhị Diệp của Tiên Di Tộc !
Ở Tiên Di Tộc, tộc nhân Thập Nhị Diệp tương đương với Âm Hư tu sĩ.
Lão già kia im lặng ngồi ở đó, thân ảnh vẫn không nhúc nhích, thủy chung nhắm mắt.
Vào một ngày, trên không trung có bốn đạo cầu vồng bay tới. Lão già bỗng nhiên mở hai mắt, nhìn về phía chân trời, trong mắt lóe lên tinh quang, ngay khi đang định mở miệng thì thân mình bỗng nhiên chấn động, quắc mắt nhìn chằm chằm vào một người bên trong bốn đạo cầu vồng kia.
Vương Lâm hạ xuống mặt đất, nhìn hố sâu trước mặt cùng với lão già đang nhìn chăm chú Tháp Sơn kia, trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi nói:
- Vân Tước Tử tiền bối, đã lâu không gặp.
Lão già kia chính là Vân Tước Tử, ánh mắt lão lộ ra vẻ khiếp sợ, ánh mắt đang nhìn Tháp Sơn lập tức thu hồi, trong lòng nổi cơn sóng gió động trời nhìn Vương Lâm, chua xót nói:
- Tu đạo lấy thành quả làm đầu, cách gọi tiền bối kia không gần nói lại nữa. Vương Lâm đ*o hữu, người này có phải là tộc nhân của Tiên Di Tộc ta không ?
Vân Tước Tử chỉ vào Tháp Sơn.
Tháp Sơn thần sắc lạnh lùng, cũng không nhìn tới Vân Tước Tử.
- Hắn là tộc nhân của Tiên Tuyển Tộc !
Vương Lâm than nhẹ, tiến về phía trước một bước, tiên vào bên trong hố sâu, Tháp Sơn theo sát phía sau. Còn về phần đồng tử đầu to kia vẫn đang hướng về Vân Tước Tử cười ngây ngô, cũng đi theo sau.