Trên đường đi phàm là nơi thần thức của Vương Lâm quét qua, tu sĩ Thi Âm Tông đều nổ tung mà chết. Số lượng tu sĩ của Thi Âm Tông không ít, cả đám kinh hoảng đang muốn bỏ chạy nhưng dưới sự phong toả của thần thức Vương Lâm những người này căn bản có trốn cũng không thoát.
Được một lúc, đột nhiên ở giữa mật đạo phía trước, một đạo kiếm quang loé lên nhanh chóng hướng thẳng Vương Lâm mà đến. Trong kiếm quang này ẩn chứa khí tức mạnh mẽ, người tới tu vi hiển nhiên đã đạt tới cảnh giới Vấn Đỉnh. Kiếm quang lao tới khiến cho trong thông đạo vang lên những tiếng rít.
Vương Lâm lạnh lùng, tay phải tuỳ ý chỉ về phía trước. Lực lượng trong cơ thể liền lưu chuyển, lập tức khoảng không phía trước xuất hiện gợn sóng. Nó vừa mới khuyêch tán lập tức màn kiếm quang đang bay tới kia liền tan vỡ.
Một tiếng "- Hừ" vừa mới vang lên, liền bị những gợn sóng lan ra từ đầu ngón tay Vương Lâm cuốn trôi. Nhưng tiếng va chạm vang lên liên tiếp. Kẻ đánh lén kia chẳng những không lùi mà ngược lại còn lao ra với tốc độ nhanh hơn, tay hắn bấm quyết, niệm thần chú thẳng hướng Vương Lâm mà đến.
Vương Lâm đã sớm thấy được dung mạo của kẻ đánh lén. Người đó gầy đét như một cái thây khô, trên người vẽ rất nhiều ký hiệu. Từ thân thể hắn lại tỏa ra một mùi vị tanh tưởi, hai mắt hôn ám giống như đã mất đi thần trí.
Nhìn người này Vương Lâm thoáng cảm thấy được một chút nguy hiểm. Trầm mặc một lát, thây khô kia đã tới gần sát bên người Vương Lâm. Vương Lâm thầm than một tiếng, chân phải đá về phía trước một cước. Lập tức liền có tiếng nổ vang lên. Một cước vừa trúng thây khô, thân mình người này lập tức chấn động, hai chân nhanh chóng bắt đầu nát vụn. Quá trình đó lan ra nhanh chóng, trong nháy mắt thây khô tiêu tan hóa thành tro bụi.
Trong nháy mắt tiêu tan, hai mắt hắn có một khoảnh khắc thanh tỉnh nhìn Vương Lâm hốt hoảng, chỉ có điều tiếp theo đó đã hoàn toàn biến mất.
- Không ngờ, đang an nhàn lại trở thành thi khôi cho người ta sai khiến. - Vương Lâm thở dài đi tiếp về phía trước. Tốc độ của hắn không nhanh, phía trước có nhiều vị trí có người đánh lén chỉ có điều cũng tan biến. Những người đánh lén đó cũng đều là thi khôi.
Theo thông đạo, Vương Lâm đi tới tổng bộ Thi Âm Tông. Một cái hang động đá vôi ngầm thật lớn xuất hiện trước mặt. Mới đến đây hai mắt Vương Lâm nhìn xa xa phía trước, ánh mắt của hắn phảng phất có thể nhìn xuyên qua hang động đá vôi kéo dài vô hạn này. Ở phía xa, giờ phút này, trên tám cái truyền tống trận thật lớn có vô số các tu sĩ Thi Âm Tông. Trận pháp vừa động bống dáng bọn họ đang ở đó chậm rãi biến mất.
- Không xong ! - Vương Lâm mở miệng nói. Thần thức đảo qua, trên tám truyền tống trận có tám trận pháp vừa xuất hiện liền lập tức tan biến. Trong phút chốc liền có ba cái truyền tống trận nổ tung, đám đệ tử Thi Âm Tông đang chuẩn bị chạy trốn liền bị cuốn vào trong khe nứt không gian, biến mất không thấy nữa.
Cùng lúc đó năm cái truyền tống trận kia cũng lần lượt nổ tung. Cuối cùng không có một tên đệ tử Thi Âm Tông nào có thể chạy thoát.
Bước vào cánh cửa tu đạo thứ hai, tu sĩ Khuy Niết nếu muốn diệt một môn phái không cần phải đổ máu tanh. Thường thường chỉ cần thần niệm tỏa ra liền có thể làm cho một môn phái biến mất.
Điểm này cho dù là Âm Hư hay Dương Thực cũng đều không làm được. Dù sao Âm Hư và Dương Thật chẳng qua là cảnh giới quá độ. Mà tu sĩ Khuy Niết mới thực sự thuộc vào bước thứ hai.
Bắc Huyền.
Toàn bộ bên trong tổng bộ của Thi Âm Tông hoàn toàn im lặng. Trong màn tĩnh lặng này, chỉ có tiếng bước chân chạm đất kêu sột soạt từ từ truyền đến, khiến cho nơi đây bị bao phủ trong một sự âm trầm nồng đậm.
Hai chân Vương Lâm bước trên mặt đất đi về phía trước, xuyên qua từng hang động đá vôi. Thần sắc hắn như thường, không có một chút thay đổi, theo lộ trình trong trí nhớ dần dần đi tới chỗ sâu trong Thi Âm Tông này.
Hắn nhìn vách tường bị phong kín ở phía trước, phía trên mặt không nhìn ra manh mối gì. Vương Lâm nhớ rõ, năm đó ở nơi này có một cửa động, bên trong đó là chỗ mình đã từng ngồi xuống tu luyện bí quyết Hoàng Tuyền.
Bước chân không hề dừng lại, Vương Lâm đi về phía vách tường kia.
Khi thân mình hắn tới gần, vách tường phía trước lập tức nhanh chóng xuất hiện một cái khe. Ngay khi Vương Lâm đi đến, cái khe mở rộng ra, vách tường sụp đổ, giống như bị một sức mạnh quỷ dị đang không ngừng đẩy mạnh. Tiếng động ầm ầm vang lên, dường như không có gì ngăn cản Vương Lâm tiến về phía trước, khi hắn tiến lên, những vách đá phía trước tầng tầng lớp lớp sụp đổ, tự động mở ra một thông đạo.
Cảnh tượng quỷ dị này nếu có tu sĩ nhìn thấy chắc chắn tâm thần kịch chấn, cho dù là Âm Dương Hư Thực tu sĩ muốn làm được điều này, tuy có thể, những cũng có một chút khó khăn.