Theo kí ức nữ tử Phượng Loan tinh, Vương Lâm biết được đối phương đúng là một trong trong thất phượng của Phượng Loan tinh, đồng thời cũng là người của Thi Âm Tông. Lần này Thi Âm Tông phái đến Chu Tước tinh một đại trưởng lão, thân phận hắn so với Tôn Thái năm đó không khác biệt nhiều, nhưng tu vi lại vượt xa Tôn Thái.
Thi Âm Tông… Năm đó, khi Tôn Thái sắp qua đời, từ miệng của ông ta, Vương Lâm nghe thấy không ít bí văn. Ví dụ như sưu tập oán khí, chăn nuôi oán khí… Đó là các nhiệm vụ mà Thi Âm Tông phân ra cho các chi nhánh thực hiện.
Trong kí ức nữ tử Phượng Loan tinh Vương Lâm còn biết được ở trong đại Vương triều gần như mỗi thành trì đều có người của Thi Âm Tông tồn tại. Chúng giống như một cái lưới lớn bao vây đại Vương triều chặt chẽ, không ngừng mà phát ra oán khí, sưu tập oán khí, chăn nuôi oán linh.
Giờ phút này việc mà Vương Lâm phải làm là tiêu diệt toàn bộ những người đó, đồng thời nhổ tận gốc Thi Âm Tông tại Chu tước tinh. Kỳ thật mặc dù không có sự việc lần này, Vương Lâm cũng chuẩn bị đi Thi Âm Tông một chuyến. Trong lòng đất dưới Thi Âm Tông, thi thể khổng lồ của Cự Ma tộc cùng với một tia thần thức mỏng manh khiến cho hắn không giữ được bình tĩnh.
Chính là không biết khoảng trăm năm sau, thân thể Cự Ma Tộc kia có sống lại hay không. Phía xa, Đồng tử đầu to trở về trong tay dẫn theo một người. Hắn mỉm cười một cách ngây ngô nhìn về phía Vương Lâm.
- Giết! Nguyên thần đưa cho ta! - Vương Lâm lạnh lùng nói. Sau đó, hắn bay lên trời.
Tháp Sơn theo sát ngay sau đó.
Đầu To liếm liếm môi, tay phải nhấn xuống. Lập tức người trong tay nổ tung, nguyên thần hắn bị Đầu To nắm trong tay bay về phía Vương Lâm. Một hồi kịch biến ở trong Chu Tước tinh từ khi Vương Lâm trở về diễn ra rất nhanh.
Khoảng cách gần đại Vương triều nhất chính là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ năm thành quan trọng, chúng nằm xung quanh đô thành cách khoảng mười vạn dặm, có vô số binh sĩ đóng quân. Với tốc độ của Vương Lâm chỉ cần nhấc chân một cái là đã tới Kim thành. Tuy nhỏ hơn đô thành nhưng cũng rất xa hoa. Từ xa nhìn lại, có thể thấy mức độ phồn vinh trong thành như thế nào, nhưng sự phồn vinh đó cũng làm cho oán khí càng đậm.
Oán khí ở trong thành ngưng tụ giữa không trung giống như ngọn lửa ma không ngừng bốc lên cao, lơ lửng, chập chờn giữa không trung.