Tới gần, Vương Lâm lơ lửng trên quảng trường, nhìn chằm chằm người phía dưới nói:
- Tốt lắm,ngươi làm tốt lắm đấy!
Ánh mắt hắn đảo qua những người thuộc Vương gia. Nơi đây có khoảng trăm người, và tất nhiên đó không phải toàn bộ. Những người này phía trên mi tâm nhiều hoặc ít cũng đều có một làn khí đen. Chỉ có người đàn ông trung niên mặc long bào ngồi ở giữa là không có hắc khí gì ở mi tâm.
Về phần nữ tử mặc y phục rực rỡ ngồi bên cạnh hắn, lúc này trong mắt không còn chút hắc khí, càng không có một chút tu vi dao động, nhìn như một phàm nhân bình thường.
Thanh âm Vương Lâm vang vọng giống như làn gió của trời đông giá rét thổi qua, khiến cho những người trên mặt đất đều chấn động tinh thần.
Nhất là người đàn ông trung niên mặc long bào kia, trong nháy mắt nhìn thấy Vương Lâm mà giật mình. Hắn như không tin được vào mắt mình nữa. Nhưng lập tức trong mắt hắn xuất hiện một tia độc ác quát:
- Người cung phụng Vương tộc các triều đại, giết kẻ này!
Gần như cũng vào lúc, âm thanh của nam tử vang lên, trên quảng trường đột nhiên xuất hiện tiếng nổ ầm ầm, mặt đất lập tức xuất hiện một cái khe. Từ trong cái khe có tám lão già lao ra.
Tám lão già sau khi xuất hiện lập tức nhìn Vương Lâm chăm chú rồi không chút do dự, phóng đi.
Lửa giận trong mắt Vương Lâm càng đậm. Mặc dù nơi mi tâm của tám lão già đều có dày đặc hắc khí, nhưng ở mi tâm bọn họ lại có một tia sáng màu vàng bảo vệ linh hồn. Bước về phía trước một bước, tay phải Vương Lâm chỉ ra lập tức liền có tám đạo khí đen trắng đan xen vào nhau rồi lao thẳng đến tám lão già. Khoảnh khắc luồng khí đen trắng bay tới nơi lập tức phóng thẳng vào mi tâm bọn họ, đánh tan hắc khí.
Tám lão già rùng mình, ánh mắt trở nên trong sáng đứng lên. Ánh mắt đầu tiên là khi thấy Vương Lâm đang nổi giận liếc mắt nhìn mình, khiến cho cả tám người run rẩy. Ngay lập tức một người kêu lên thất thanh:
- Vương Lâm lão tổ! - Bảy người còn lại cũng đều không kìm được sự xúc động.
Lời nói vừa dứt, trên mặt đất đám tu sĩ đang nhìn đều biến sắc, không dám tin vào tai mình. Trái lại hậu nhân Vương gia đều có thần sắc quỷ dị. Chỉ có một ít xuất hiện chút dao động.
Đúng lúc này trên bầu trời, một làn sương mù tràn ra từ mi tâm của tám lão già dung hợp lẫn nhau biến thành một mãng xà hơn mười trượng. Nó rống lên giận dữ nhằm hướng Vương Lâm phóng tới.
Lúc này, Tháp Sơn tiến lên, vung quyền đấm vào không trung. Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên mãng xà nổ tung. Tháp Sơn thu quyền lui về phía sau Vương Lâm, nét mặt vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng.