Trong hoảng sợ lập tức quay đầu lại tìm kiếm cũng vừa thấy được Tháp Sơn ném hoàng tử xuống đất, cảnh tượng này khiến cho hai người hít sâu vào một hơi. Hai người hắn là đệ tử Vân Thiên Tông được bố trí bảo hộ hoàng tử Vương gia, nếu hoàng tử này xảy ra chuyện gì thì khi hai người hắn trở lại môn phái chắc chắn sẽ bị trách phạt.
Giờ phút này, kiếm quang lóe lên lao về phía Tháp Sơn.
Tháp Sơn lạnh lùng, bàn tay to phất nhẹ, lập tức một trận cuồng phong xuất hiện khiến cho, kiếm quang của hai tu sĩ lập tức tiêu tan. Phi kiếm gãy vụn, đồng thời hai người cảm thấy một cỗ khí tức không thể tưởng tượng mạnh mẽ tấn công. Cả hai đều phun ra máu tươi bay ngược ra sau. Trên mặt đất, đám người trong võ lâm đang xông tới như va vào tường. Những tiếng va chạm vang lên, tất cả đều phun máu mà bắn ngược trở lại. Không có một người nào có thể may mắn thoát khỏi.
Tháp Sơn cũng không giết người, cái vung tay của hắn khiến cho tất cả mọi người bao gồm cả hai tu sĩ cũng đều chỉ bị thương.
- Dừng! - Gã thanh niên mặc hoa phục thấy vậy lập tức giật mình, nhưng nét dữ tợn trên mặt ngày càng đậm quát:
- Ta là người của Vương gia! Dám đả thương ta tại Chu Tước Tinh này, các ngươi chết chắc.
Vương Lâm nâng tay phải tát vào mặt gã thanh niên một cái. Vương Lâm không dùng lực chỉ lấy thân thể phàm nhân ra tay, dù sao thanh niên này cũng không phải là tu sĩ nếu hơi dùng khí lực một chút xương cốt toàn thân hắn sẽ lập tức vỡ vụn.
Nhưng mặc dù như thế, thân mình thanh niên kia vẫn bị đánh bay, toàn bộ răng gẫy hết. Một cái tát này không chỉ đánh vào gã thanh niên mà còn làm cho con hắc xà trong cơ thể hắn lộ ra.
Hắc xà kia cực kì quỷ dị, khi cái tát của Vương Lâm hạ xuống, nó lập tức tan rã nhưng gần như tích tắc liền ngưng tụ lại. Lần này, không ngờ nó thoát ly thân mình gã thanh niên, há mồm to lao về phía Vương Lâm.
Cảnh tượng này ngoại trừ Tháp Sơn và Đồng tử đầu to ra căn bản không có ai có thể nhìn thấy. Đám người ở phía sau Vương Lâm chỉ cảm thấy một cơn gió lạnh đập vào mặt mà thôi.
- Ta muốn biết kẻ nào lấy người của Vương gia ta chăn nuôi oán linh! - Ánh mắt Vương Lâm giận dữ. Với tu vi của hắn liếc mắt một cái liền nhìn ra gã thanh niên trước mắt này, hồn phách sớm đã bị thôn phệ, bị oán khí biến thành vật thay thế. Tại khoảnh khắc hắc xà kia lao đến, tay phải Vương Lâm nâng lên chỉ về phía trước.
Đối diện với một chỉ của Vương Lâm, hai mắt hắc xà kia lập tức lộ ra vẻ sợ hãi định quay đầu bỏ chạy. Nhưng đã quá muộn, nghe phịch một tiếng thân mình hắc xà kia gần như nháy mắt hóa thành một đoàn khí màu đen bị Vương Lâm bóp nát, sau đó hóa thành một cái ký hiệu màu đen.