Đi giữa trời đất, Vương Lâm hơi trầm ngâm. Hắn hiểu vì sao mà mọi người đối với mình cung kính như thế, điều này tất nhiên là do dụng ý của Chu Vũ Thái. Trên thực tế quả thực như Vương Lâm suy nghĩ, Đại Nhĩ tu sĩ Chu Vũ Thái đối với việc năm đó Vương Lâm đem ngôi vị nhường cho mình trong lòng rất cảm kích. Chỉ có điều Vương Lâm lại rời đi khiến cho hắn không có cơ hội báo đáp. Chu Vũ Thái ân oán phân minh nên đối với ân huệ của Vương Lâm vẫn khắc sâu trong lòng.
Vì thế chỉ cần là hậu nhân của Vương gia thậm chí là môn phái tu chân do Vương Lâm lưu lại ở Triệu quốc, Chu Vũ Thái đều chiếu cố cho mạnh dần lên. Với thân phận của Chu Vũ Thái và Chu Tước Tử ở Chu Tước tinh rất dễ dàng tạo cho hậu nhân Vương gia một hồi phúc vận, địa vị cao quý trong nhân gian. Triệu quốc được sự trợ giúp của hắn từ từ lớn mạnh, cuối cùng cũng đạt tới ngũ cấp tu chân quốc.
Hết thảy những việc này tự nhiên có người biết được, bởi vì sự kiện ở bên trong Chu Tước mộ vượt qua thời gian truyền lại. Sau khi Chu Vũ Thái nói ra người bảo hộ Chu Tước tinh, Chu Tước tinh lão tổ như vậy mà nổi tiếng, vô hình chung mọi người đều thừa nhận.
Sở dĩ Chu Vũ Thái làm như vậy ngoại trừ là báo đáp ra còn có nguyên nhân rất sâu bên trong. Tu vi của hắn chưa đạt tới Vấn Đỉnh cảnh giới có thể nói là yếu nhất trong thế hệ Chu Tước Tử, không thể khuất phục mọi người nên chỉ còn cách nói ra những việc làm của Vương Lâm để mượn thế sinh uy.
Vương Lâm suy nghĩ hết thảy những việc xảy ra, tuy nói vẫn chưa đoán được toàn bộ nhưng cũng đoán được năm sáu phần. Hắn thầm than một tiếng. Bất kể Chu Vũ Thái như thế nào nhưng hắn đã giúp đỡ như vậy thì chính mình cần phải báo đáp.
Bay trong không gian, Tháp Sơn và Đầu To đồng tử đi ở phía sau. Trên đường đi Tháp Sơn vẫn lạnh lùng như thế. Về phần Đồng tử đầu to thấy Vương Lâm được về quê nhà, lại càng nghĩ tới gia tộc của mình. Hắn có thể nhìn ra tu sĩ ở nơi này khi nhìn Hứa Mộc thật sự là cung kính từ đáy lòng. Đồng tử đầu to có thể tưởng tượng với tu vi hiện tại của mình nếu trở về gia tộc tuy cũng được mọi người cung kính nhưng sự cung kính đó cũng cực kì giả dối.
Trên mặt đất bỗng nhiên xuất hiện một tòa thành trì, nó phảng phất như một con cự long đang nằm dài, một cỗ khí tức vương giả rất đậm bao phủ xung quanh. Tường thành bốn phía do những hòn đá màu đen tạo thành, thậm chí phía trên còn có một số trận pháp cấm chế dao động.
Chưa tới gần Vương Lâm đã nhận ra tại trong thành có cấm chế trận pháp rất mạnh, số lượng cấm chế rất nhiều. Nếu mở ra toàn bộ thì cho dù là tu sĩ Vấn Đỉnh cũng nhất định chết.