Đẩy cửa để đi vào trong sân, âm thanh cót két vang lên. Dưới ánh trăng có thể thấy trong viện tất cả đều không thay đổi, chiếc bàn ăn vẫn như cũ chỉ là người lại không có. Bên tai Vương Lâm phảng phất như nghe được âm thanh từ nghìn năm trước truyền đến.
- Thiết Trụ! Sách này đọc như thế nào vậy?
- Thiết Trụ a, ngươi phải đọc sách cho thật tốt. Sang năm chính là kì thi lớn trong huyện, ngươi về sau có tiền đồ hay không thì phải xem kết quả lần này thế nào. Nhưng đừng giống ta, cả đời này vẫn ở lại trong thôn. Ôi!
- Được rồi! Ông ngày nào cũng cằn nhằn, phải để ta nói, Thiết Trụ nhà chúng ta nhất định có thể thi đỗ.
-Thiết Trụ a, tứ thúc ngươi là người tốt, vài năm nay may mắn nhờ hắn trợ giúp tượng gỗ do cha ngươi làm mới có thể thể bán ra tiền. Về sau nếu ngươi có tiền đồ thì đừng quên báo đáp tứ thúc của ngươi. - Sự đau đớn lấp đầy tâm trí của Vương Lâm, hắn từng bước một đi vào sân.
Cửa phòng mở ra, giờ phút này mặc dù nhìn bề ngoài Vương Lâm vẫn đang là thanh niên nhưng lại giống như một lão nhân ra ngoài đã lâu không trở lại trong nhà, không ngừng lấy tay vuốt ve tất cả mọi thứ.
Vương Lâm sờ vách tường, những cảnh tượng thời thơ ấu không ngừng hiện lên trong đầu. Nỗi đau trong lòng hắn lại càng đậm, nỗi nhớ cha mẹ tràn ngập toàn thân.
Để Tháp Sơn và đồng tử đầu to chờ ở bên ngoài, Vương Lâm ngồi một mình trong căn nhà cảm thụ hơi thở gia đình, quên đi toàn bộ tu chân giới, chỉ có thời thơ ấu vui vẻ và nhớ lại chính mình dưới gối hầu hạ cha mẹ khoái hoạt.
Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, trong sự yên tĩnh đó, thể xác và tinh thần Vương Lâm tiến hành gột rửa một lần. Hắn một mình trầm lặng, chuyện thời thơ ấu cứ nối tiếp nhau hiện lên trong đầu.
Hắn lẳng lặng ngồi ở một chỗ, trên mặt khi thì lộ ra vui vẻ mỉm cười, khi thì lộ ra phiền muộn bi thương, những cảnh tượng thời thơ ấu cho tới hiện tại hắn chỉ có thể một mình cô độc nhớ lại.
Hắn vui vẻ trong cô độc, hắn tươi cười nhưng lại không phát ra thành tiếng, buồn và vui. Hai hàng lệ theo khóe mắt chảy xuống rơi trên mặt đất, lưu lại dấu vết.
Ánh trăng dần dần trôi qua, ánh dương nơi chân trời bắt đầu lên chậm rãi xua tan bóng tối, phủ ánh sáng xuống mặt đất. Phảng phất vật đổi sao dời, ánh sáng không ngừng chiếu rọi khắp Hoàng Tổ thành.
Những tia sáng chiếu qua cửa sổ khiến cho Vương Lâm từ trong hồi ức tỉnh lại, hắn hít vào một hơi thật sâu đứng lên nhìn thoáng qua bốn phía rồi đi ra ngoài.