Rất hiển nhiên, ở chỗ Tiên Đế Thanh Lâm, Tiên vệ khôi lỗi thuật là một một loại thần thông bắt chước Cổ Thần, còn Phong Ấn thần thông là một loại thủ đoạn nghiêm khắc để khống chế tôi tớ.
Bản chất hai loại này rất khác nhau. Tiên vệ chú trọng đến cường độ thân thể, thần thông chỉ là thứ yếu.
Một khi luyện chế thành công thì cả đời sẽ khônh phản bội, trừ khi người thi pháp nguyện ý giải thoát !
Mà Phong Ấn thần thông thì không tính là hoàn mỹ. Phàm là thần thông thì không thể vĩnh viễn. Theo thời gian, vì nhiều nguyên nhân khác nhau, chắc chắn sẽ có ngày bị phá giải.
Đối với điểm này Vương Lâm rất rõ ràng. Phong ấn ấn xuống mi tâm của đồng tử đầu to khiến cho toàn thân hắn run rẩy, toàn bộ tiên nguyên nháy mắt vận chuyển. Trên nguyên thần không ngờ cũng ảo hoá ra một đạo phong ấn giống thế như đúc. Hắn thở sâu, mang theo nụ cười thảm bò dậy, cung kính đứng một bên, thấp giọng nói:
- Tham kiến chủ nhân !
- Vương Lâm nhìn kỹ đồng tử đầu to, bình thản nói:
- Đi ra ngoài an bài đám tu sỹ La Thiên kia, còn ngươi thì ở lại chỗ này.
Đồng tử đầu to vội vàng xưng vâng, thần than một tiếng, thân mình nhảy lên, lao thẳng về phía chân trời.
Vương Lâm nhìn mặt đất quen thuộc xung quanh, ánh mắt lộ ra vẻ đang hồi tưởng. Nơi này là nơi hắn sinh ra, là gia hương, nơi hắn lần đầu tiên bước chân vào con đường tu đạo, để lại cho hắn rất nhiều ký ức.
Rời khỏi nơi này mấy trăm năm, lần này trở về, trong lòng Vương Lâm cũng có phiền muộn. Đó là một loại tâm tình rất phức tạp, rất khó diễn tả được !
- Không biết những người năm đó còn có thể gặp được những ai… Thần sắc Vương Lâm trầm xuống. Phía sau hắn một hư ảnh nhoáng lên, Tháp Sơn bước ra, đứng phía sau Vương Lâm, trầm mặc không nói.
Vương Lâm cứ như thế nhìn quê hương quen thuộc, sự phiền muộn trong lòng mỗi lúc một đậm.
Không lâu sau, đồng tử đầu to từ trên trời hạ xuống, đồng dạng cũng đứng sau Vương Lâm, thần sắc bình tĩnh.
Trên bầu trời có mấy đạo trường hồng gào rít. Chỉ thấy xa xa, có hai đạo tốc độ nhanh nhất, gần như chỉ nháy mắt đã tới gần. Hai đạo trường hồng này chính là Chu Vũ Thái và Vân Tước Tử.
Mang theo phiền muộn, Vương Lâm bước về phía trước một bước, cả người biến mất tại chỗ, chỉ lưu lại một đạo thần niệm truyền vào trong tai của Vân Tước Tử và Chu Vũ Thái, không ngừng quanh quẩn bên trong tâm thần của hai người: