Nguyên anh của Lý Mộ Uyển không còn sinh cơ dung nhập lại bắt đầu tiêu tán. Lần này tốc độ tiêu tán so với quá khứ còn nhanh hơn, giống như lúc nào cũng có thể biến mất.
- Tiếp tục hút sinh cơ của ta. - Vương Lâm nhìn Lý Mộ Uyển, ánh mắt trìu mến. Nàng đã đợi hắn cả trăm năm chỉ đơn giản bởi một câu hứa.
Ngàn năm tu đạo cũng chỉ có một mình nàng đặt chân vào trong lòng hắn. Nhưng phải tới khi nàng rời đi, một mình hắn chìm trong cô đơn hắn mới biến được bản thân cũng để ý tới nàng.
Hắn cứ thế nhìn Lý Mộ Uyển chăm chú, ánh mắt chỉ có một sự yêu thương.
Vào lúc này, giữa hai người có một khoảng cách giống như đang đứng hai bên bờ sông, một bên là hắn và một bên là nàng. Ở giữa hai người là cả ngàn năm nhớ nhung, chờ đợi. Chỉ có điều dòng sông đó cho dù có dữ dội tới mấy cũng không thể xóa được ánh mắt kiên định vào sự chờ đợi.
Bên tai hắn như vang lên tiếng đàn ai oán. Tiếng đàn giống như một cây cầu khiến cho hai người có thể cảm nhận được sự tồn tại của nhau.
Tử khí bao phủ bên ngoài thân thể Lý Mộ Uyển và Vương Lâm.
Sức sống cứ vậy chui ra khỏi cơ thể Vương Lâm mà dung nhập vào nguyên anh của Lý Mộ Uyển. Cho dù có rút trăm ngàn lần sức sống để đổi lấy sự sống cho Lý Mộ Uyển, Vương Lâm cũng không hề oán hận.
Hắn lẳng lặng nhìn Lý Mộ Uyển, mìm cười trìu mến. Khuôn mặt của hắn lại tiếp tục già nua, đầy nếp nhăn. Sức sống mất đi khiến cho thân thể hắn trong tích tắc như đã trải qua cả ngàn năm.
Trong thân thể Vương Lâm, sức sống đã không còn nhiều lắm. Tốc độ hấp thu như vậy khiến cho Vương Lâm càng cảm nhận được lời kêu gọi của thiên đạo.
Hắn cất tiếng thở dài, một luồng sinh cơ đậm đặc từ thân thể hắn chợt bạo phát. Lần bộc phát này của hắn, sinh cơ tỏa ra bốn phía khiến cho vô số đầu người xung quanh, ánh mắt chợt lóe lên tia sáng u ám.
- A! - Trong quan tài, lão tổ của Hướng gia ngẩn người. Nơi quan tài của hắn vào lúc này ở bên cạnh chợt xuất hiện một thi hài chẳng khác gì que củi.
Một tia sáng lạnh lẽo trong khoảng khắc đôi mắt của thi hài mở ra chiếu lên người Vương Lâm.
Trong tinh vực Liên Minh, nơi một tinh cầu tu chân, bổn tôn của Vương Lâm ẩn thân trong một môn phái tu chân, hành động giống như một đệ tử cấp thấp. Vào lúc này, hắn đang khoanh chân ngồi, sinh cơ của bản thân đang tiêu tán nhanh chóng.
Chỉ có điều đối với sự tan biến đó, bổn tôn không hề có một hành động ngăn cản chỉ im lặng nhìn lên bầu trời.