- Đáng tiếc rằng không thể mở được túi trữ vật ra ở đây. Nếu không xuất ra pháp bảo thu lấy nguyên thần của người này thì chẳng cần phải thả kiến Thiên Minh ra làm gì.
Đối diện với nguy cơ, Thân Công Hổ liền xoay người quay về phía con kiến mà phun ra một quả lôi cầu. Lôi cầu vừa xuất hiện liền vang lên những tiếng sấm ầm ầm, lao thẳng về phái con kiến.
Tuy nhiên, tu vi của hai bên chênh lệch quá lớn. Chỉ thấy lôi cầu vừa mới đến gần con kiến liền bị hai gọng kìm của nó kẹp nát, phát ra một tiếng nổ.
Âm thanh tiếng nổ vang vọng khắp nơi. Con kiến khổng lồ chẳng thèm để ý tiếp tục lao tới. Hai gọng kìm của nó mở ra, kẹp lấy Thân Công Hổ.
Thân Công Hổ cất tiếng cười thảm. Từ khi hắn xuất hiện ở nơi đây tới khi đối mặt với sinh tử vẫn chưa đầy nửa nén nhang. Thậm chí, hắn còn chưa có được một chiến công đã phải rời khỏi nơi này.
Nhưng đúng lúc này, ánh mắt của Thân Công Hổ xuất hiện một sự vui mừng lẫn sợ hãi. Hắn cảm giác được một làn hơi quen thuộc. Bất chợt, một vầng ánh sáng màu vàng tỏa ra đầy trời, đồng thời một âm thanh lạnh lẽo vang lên:
- Phong!
Âm thanh đó vừa dứt, những ký hiệu màu vàng trong trời đất liền ngưng tụ, bao phủ Thân Công Hổ. Chỉ nghe một tiếng động vang lên, hai cái gọng kìm kẹp lại trúng vào đám ký hiệu màu vàng.
Ký hiệu màu vàng chợt léo lên rồi dung hợp lại, hóa thành một cơn lốc khiến cho thân thể của con kiến Thiên Minh chấn động mà lui lại.
Nụ cười trên khuôn mặt của đồng tử đầu to chợt cứng lại, nhìn chằm chằm về phía trước, sắc mặt trở nên âm trầm. Hắn chẳng hề nghĩ ngợi, nhanh chóng lui lại phía sau.
Từ đám cây sau lưng Thân Công Hổ, Vương Lâm xuất hiện. Phong Tiên ấn tung bay trước người, tỏa ra ánh sáng vàng dìu dịu.
- Tôn chủ! - Nét mặt Thân Công Hổ tỏ rõ một sự cuồng nhiệt, cung kính nói.
Vương Lâm gật đầu, đưa mắt liếc đồng tử đầu to một cái, lạnh lùng nói:
- Muốn chạy! - Bước tới một bước, Vương Lâm vượt qua khoảng cách mười trượng. Phong Tiên ấn rít lên rồi bay ra.
Tu vi của đồng tử đầu to và Vương Lâm giống nhau, đều là Khuy Niết sơ kỳ. Khi hắn ở ba cửa Thiên, Địa, Nhân đã thấy sự biểu hiện của Vương Lâm như thế nào nên rất e ngại, không hề có ý nghĩ trêu chọc.
- Hứa Mộc đạo hữu. Tại hạ rời khỏi đây là được cần gì phải đuổi tận giết tuyệt. Tu vi của hai chúng ta tương đương, nếu đánh một trận thì cho dù ngươi thắng được cũng phải bị thương, tạo cơ hội cho Hứa Đình. - Nụ cười ngây ngô trên khuôn mặt của đồng tử đầu to đã biến mất, vội quát lên.