Vương Lâm nhắm hai mắt lại, không để ý tới Lôi Linh này nữa. Hắn mơ hồ có thể cảm nhận được Lôi Linh này chẳng qua chỉ là một tia lôi hồn nhỏ bị tách ra. Lôi Linh thủ hộ chính thức của Lôi Tiên Giới tuyệt đối không phải thế này.
Thân thể Lôi Linh kia quay đi, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi. Nó đã sớm xuất hiện thần trí, vốn đối chẳng thèm coi trọng tu sĩ này. Nhưng ngay trong nháy mắt vừa rồi nó dường như cảm thấy cảm giác khi gặp tổ tông.
Loại cảm giác này khắc sâu vào trong lôi hồn, từ khi sinh ra đã ở trong truyền thừa ký ức của nó ! Thời kỳ thái cổ, thiên đạo giao cho Lôi Long điều khiển lôi lực lượng. Lôi Long do vậy mới được sinh ra, là linh tính của vạn lôi. Hết thảy lôi lực trong thiên địa toàn bộ đều thuộc về Lôi Long. Nhưng Lôi Long không phải là không có sinh tử. Nó sinh ra từ lôi, chết trong lôi, hóa thành Lôi Linh trở về trong cõi hư vô, một lần nữa lại biến thành cỗ lực lượng của lôi đình ! Chẳng qua trong Lôi Tiên Giới lại có một Lôi Linh, không biết tiên nhân dùng phương pháp gì lại có thể khiến nó không tiêu tan, trở thành linh thú thủ hộ Lôi Tiên Giới. Lôi Linh của Lôi Tiên Điện từ khi Lôi Tiên Giới sụp đổ tới giờ lần này gặp Vương Lâm liền cảm nhận được một sự rung động mà từ trước tới nay chưa hề có.
Cũng may là sau khi Vương Lâm nhắm mắt lại, uy nghiêm của Thái Cổ Lôi Long không lan ra nữa, tập trung hấp thu lôi quang. Lôi Linh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, mang theo lửa giận không nói lên lời hướng về tu sĩ bốn phía gầm thét lao tới.
Hứa Đình ở trong hắc vụ, hai mắt như ánh đuốc. Hắn tận mắt nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, tâm thần kịch chấn, cơ hồ không dám tin vào mắt mình. Hắn nhận thấy Hứa Mộc này cũng thật sự. Thật sự quá sức tưởng tượng. Hắn.sao hắn có thể nhìn một cái đã khiến Lôi Linh phải sợ hãi chứ ! ! ! Hơn nữa cứ nhìn dáng vẻ của nó thì dường như là tiểu bối trong gia tộc nhìn thấy lão tổ tông, phải vội vàng chào hỏi vậy.
Còn một người cũng phát hiện ra việc này, đó là Thân Công Hổ. Ánh mắt hắn hiện lên vẻ sùng kính cuồng nhiệt, trong đầu không khỏi nhớ lại lần đầu tiên gặp Vương Lâm năm đó trong lôi ngục. Hắn vĩnh viễn không thể quên được con người với mài tóc đen bị lôi quang thổi tung bay, với ánh mắt khiến toàn thân hắn suýt sụp đổ.
Cả đời này hắn cũng không thể quên:
- Tôn chủ ! ! !
Vẻ cuồng nhiệt trong ánh mắt Thân Công Hổ càng đậm. Chiến Không Liệt hít sâu một hơi nhìn Vương Lâm, lại nhớ tới năm đó khi ở trong lôi ngục, hắn đánh một trận với Thân Công Hổ, dưới sự chỉ bảo của Vương Lâm mới khiến Thân Công Hổ nắm được một loại lôi lực bổn nguyên. Không chỉ có bọn hắn, tu sĩ bốn phía xung quanh cũng có một vài người đã phát hiện ra. Tâm thần đám người này kịch chấn, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.