- Lỡ tay thôi mà, nếu ngươi muốn đánh, vậy thì đánh !
Hồng quang trong mắt phải Thanh Thủy lóe lên. Hắn từ sau khi hấp thụ được Yêu Kiếp, Cực Cảnh đã khôi phục, cách hành sự năm xưa cũng dần dần hiển lộ trở lại.
Giết người không cần có lý do, nếu nói thực sự có nguyên nhân, thì đó là để bênh vực ! Hắn đối với ân nghĩa của sư tôn không thể báo đáp. Sư tôn năm đó mặc dù là nói đùa, nhưng giờ phút này hắn vẫn còn thật sự rất để ý đến từng câu của sư tôn năm đó. Trong lòng hắn, Hứa Mộc chính là sư đệ của mình, có hắn ở đây, sẽ không để cho người ta khinh thường Hứa Mộc ! Huống chi sát khí trong mắt La Tố, Thanh Thủy đã nhìn thấy rõ ràng. Người như vậy, chắc chắn hắn phải giết ! Vương Lâm trầm ngâm, nhìn Thanh Thủy cung kính nói:
- Đa tạ… Sư huynh !
Lời này vừa nói ra, bốn phía đang im lặng lập tức nổi lên tiếng xôn xao:
- Sư huynh?? Hứa Mộc này là sư đệ của Thanh Thủy tiền bối?
- Việc này thật sự quá sức tưởng tượng, không ngờ Thanh Thủy và Hứa Mộc lại là đồng môn. Nghe đồn ở tiên giới năm đó sư phụ của Thanh Thủy là Tiên Đế Bạch Phàm… Hứa Mộc này… không ngờ hắn cũng là đệ tử của Bạch Phàm?
- Khó trách Hứa Mộc những năm gần đây lại kiêu ngạo như vậy, hóa ra sư huynh của hắn là Thanh Thủy Tiên Quân. Hừ, nếu không có Thanh Thủy Tiên Quân, chỉ sợ Hứa Mộc này cũng chẳng là cái gì !
Hứa Đình sắc mặt âm trầm, liếm môi, nhìn chằm chằm Vương Lâm, tâm niệm trong lòng chuyển mạnh, nhưng cuối cùng cũng cực kỳ kiêng kị liếc mắt nhìn Thanh Thủy một cái, nội tâm đã có quyết định.
Về phần tu sĩ sáu ngón và đồng tử đầu to kia, hai người này đối với việc này đều ngẩn ra, cau mày, trong lòng đều có tâm tư.
Tây Tử Phượng há hốc miệng, đối với quan hệ của Vương Lâm với Thanh Thủy, ánh mắt nàng lộ ra vẻ không tin, trong lòng cao hứng đồng thời cũng không khỏi dâng lên một tiếng thở dài.
- Với thân phận của ta, đối với hắn, chỉ sợ cuộc đời này cũng không có kết quả… … - Tôn Chủ không ngờ lại là đệ tử của Tiên Đế Bạch Phàm ! Sư đệ của Thanh Thủy Tiên Quân ! !
Thân Công Hổ hít sâu, sự sùng kính trong mắt một lần nữa lại trở nên cuồng nhiệt, lúc này đây, so với năm đó còn nồng đậm hơn. Sự sùng kính của hắn đối với Vương Lâm không ngừng sâu sắc thêm, lúc này sự cuồng nhiệt dường như là vĩnh viễn ! Chiến Không Liệt ngơ ngác quan sát cảnh tượng trước mắt, trong lòng hạ quyết tâm ! Về phần Nam Cung Hàn, hắn cười khổ, trong lòng thầm nhủ: