Vương Lâm gật đầu, tán thưởng nói:
- Lôi Tiên Điện không hổ là đệ nhất điện của La Thiên Tinh Vực!
Việc lấy lòng người khác này không ảnh hưởng gì đến toàn cục, Vương Lâm tu đạo ngàn năm đã sớm hiểu rõ.
Lão già cười ha hả, nói:
- Thành quả của Hứa đạo hữu sau này chắc chắn sẽ không thấp, trong Lôi Tiên Điện này nhất định sẽ có được một vị trí xứng đáng!
Vương Lâm mỉm cười cùng với hắn nói chuyện phiếm, ánh mắt cũng nhìn về phía trước. Chỉ thấy toàn bộ Lôi Tiên Điện có rất nhiều chỗ có màn sương mỏng bao quanh, bên trong có từng đạo ngân quang lóe ra, hiển nhiên là thần thông lôi điện.
Toàn bộ Lôi Tiên Điện gần như chỗ nào cũng đều có cấm chế. Ngay cả lúc trước trên đường bay tới đây Vương Lâm cũng phát hiện ra không ít cấm chế, nếu không theo sau lão già của Lôi Tiên Điện này, thì chỉ cần những cấm chế đó cũng có thể ngăn cản hết thảy.
Hai người không ngừng tiến về phía trước, dần dần đi tới trung tâm nội điện của Lôi Tiên Điện. Nơi này có một quảng trường rất lớn, mặt đất toàn là đá xanh, từng trận lôi quang ở phía trên lóe lên không ngừng. Quảng trường này rất lớn, từ xa nhìn lại có lẽ rộng không dưới nghìn trượng, trông như một hồ nước được tạo thành từ lôi điện. Nhất là khi hai người tới gần, lôi quang phía trên quảng trường kia không ngừng dâng lên, như một cái miệng lớn hướng về hai người nuốt lấy.
Lão già kia cười ha hả, vỗ túi trữ vật. Lập tức tay hắn lấy ra một nắm lớn những trái cây nhỏ màu đỏ, ném một cái, toàn bộ nắm trái cây này rơi vào cái miệng lớn đang muốn nuốt kia.
Một tiếng gầm nhẹ từ trong đám lôi quang phía trên quảng trường truyền ra. Những trái cây màu đỏ này toàn bộ đều biến mất, hóa thành chất lỏng dung nhập vào trong đám lôi quang, khiến cho đám lôi quang này dịu xuống, không cản trở nữa.
- Thăng Tiên Quả!
Vương Lâm liếc mắt nhìn đám trái cây này một cái.
- Hứa đạo hữu chắc cảm thấy quen mắt, ha hả. Phong ấn này là phân thân của Lôi Linh bảo vệ môn hộ trong Lôi Tiên Giới. Trong Lôi Tiên Giới, phàm là người muốn đi vào đều phải xuất ra một lượng lớn Thăng Tiên Quả để Lôi Linh này ăn, nếu không, súc sinh kia sẽ không cho người ta tiến vào trong Lôi Tiên Giới! Các đời Điện Chủ Lôi Tiên Điện ta lấy thần thông hùng mạnh, cuối cùng sau vô số lần thử nghiệm mới từ trên thân thể Lôi Linh kia tách ra được một tia, thả vào trong này, trở thành một trong những Thần Thú bảo vệ Lôi Tiên Điện ta!
Vương Lâm cẩn thận nhìn thoáng qua quảng trường như lôi trì rộng nghìn trượng kia, rồi thu ánh mắt lại.
Hắn được lão già dẫn đường, đi thẳng một mạch, tới phía đông của Lôi Tiên Điện. Ở phía xa xa, Vương Lâm thấy được một đại điện so với những cung điện khác phải to lớn hơn gấp mấy lần, trông như là một con thú khổng lồ nằm sấp trên mặt đất, chưa tới gần đã có một luồng uy áp tràn ra.
Cách đại điện kia vài dặm, lão già dừng thân mình lại, cười nói:
- Hứa đạo hữu, Điện Chủ chỉ triệu kiến ngươi, tại hạ không thể cùng vào, ngươi tự vào là được rồi!
Vương Lâm ánh mắt nhìn lên phía trên đại điện cách đó vài dặm, hướng về lão già ôm quyền, nói:
- Đa tạ tiền bối đã dẫn đường!
- Lão phu mà là tiền bối cái gì chứ, Hứa đạo hữu có thể được Điện Chủ triệu kiến, sau này hiển nhiên cũng không phải là vật ở trong ao. Đến lúc đó, thậm chí muốn gần gũi một chút cũng khó.
Lão già lắc đầu, hướng về Vương Lâm ôm quyền cáo từ rồi xoay người rời khỏi.
Vương Lâm cẩn thận tản thần thức ra, bay về phía trước. Dần dần khoảng cách tới đại điện kia ngày càng gần, tới khi đến gần, Vương Lâm liếc mắt một cái liền nhìn thấy bên ngoài đại điện kia có một người đang đứng. Người này quay lưng về phía mình, nhưng đối phương đứng ở nơi đó giống như là một ngọn núi sừng sững.
- Viêm Lôi Tử!
Vương Lâm không hề ngờ tới, bay đến gần hạ xuống, ôm quyền nói:
- Tham kiến Viêm Lôi Tử tiền bối!
- Khuy Niết? Không tồi, rất không tồi!
Thần sắc Vương Lâm như thường, không có một chút kích động nào quá phận, bình thản nói:
- Hứa Mộc cũng được, mà Vương Lâm cũng được. Tiền bối, vừa rồi triệu kiến tại hạ tới nơi này, nói vậy không phải là vì phát hiện ra tên họ thật của vãn bối sao?
Viêm Lôi Tử liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, khóe miệng mỉm cười, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng, cười nói:
- Được. Không hổ là người có duyên với lão phu. Ta không cần biết ngươi là Vương Lâm hay Hứa Mộc, ta hỏi ngươi, cuộc chiến ở Liên Minh Tinh Vực, ngươi có muốn tham gia không?
- Sức mạnh của vãn bối còn thiếu, cho dù tham dự cũng không có tác dụng gì.
Vương Lâm trầm ngâm một lát, chậm rãi nói.
- Khuy Niết tu sĩ mà cũng dám nói là sức mạnh còn thiếu sao?
Viêm Lôi Tử cười nói, trong mắt lóe lên hàn quang.
Vương Lâm trầm ngâm ít lâu, gật đầu nói: