Lời vừa nói ra, bốn phía lập tức yên tĩnh trở lại. Những tu sĩ cũng đều trầm ngâm, thậm chí một vài lão tổ của những gia tộc tu chân ánh mắt cũng lộ vẻ trầm tư, hiển nhiên vấn đề này đối với bọn họ mà nói, thủy chung vẫn tồn tại trong lòng.
- Ta đã từng hỏi qua lão tổ của Chiến gia Liệt Vân Tử, nhưng khi nghe câu trả lời, lại khiến ta càng thêm mê hoặc!
Chiến Không Liệt nhìn Vương Lâm, trầm giọng nói:
- Xin tiền bối giải thích cho ta!
Vương Lâm ánh mắt bình tĩnh, liếc mắt nhìn Chiến Không Liệt một cái, bình thản nói:
- Chiến ý của ngươi vẫn còn yếu!
Trong mắt Chiến Không Liệt lóe lên tinh quang, nhưng trong nháy mắt, tinh quang này lại trở nên ảm đạm, cả người hắn càng thêm trầm mặc.
- Chắc hẳn tổ tiên của ngươi đã cho ngươi câu trả lời là hãy khiêu chiến, khiêu chiến toàn bộ những người có tu vi tương đương với ngươi trong khắp Tinh không này, lấy chiến đấu không ngừng nghỉ mà cảm ngộ chiến ý, lấy chiến thắng không ngừng để củng cố chiến ý, cho đến khi tiến vào một loại trạng thái chiến đấu điên cuồng, thì đó chính là sự đột phá, đạt tới Khuy Niết!
Chiến Không Liệt thân mình run lên mãnh liệt, ngẩng mạnh đầu nhìn Vương Lâm. Lời nói của Vương Lâm tuy không giống với Liệt Vân Tử, nhưng hàm ý ở bên trong cũng kinh người giống như vậy.
- Xin tiền bối chỉ điểm! Vậy thì Chiến mỗ xin cam nguyện dâng lên đạo niệm!
Chiến Không Liệt lui ra sau vài bước, hướng về Vương Lâm cúi đầu thật sâu!
- Đạo niệm mà có thể tùy tiện dâng lên, thế thì còn gì gọi là bất khuất, còn có tác dụng gì. Chiến Không Liệt, niệm tình ta và ngươi đã có quen biết, ta khuyên ngươi một câu. Lấy chiến đấu không ngừng mà ngưng tụ chiến ý cũng là rất mạnh, nhưng loại mạnh này cũng có giới hạn! Chiến ý thật sự là trong lòng phải có niềm tin, phải có đạo niệm khiến ngươi phải chiến đấu, khiến ngươi phải chiến thắng, phải có thừa quyết tâm chiến đấu! Thậm chí nếu ngươi đối mặt với ta, đối mặt với lão tổ của Chiến gia ngươi, hay đối mặt với cả thiên địa này, nếu dám chống lại ngươi! Chỉ có một chữ "Chết"!
Thanh âm Vương Lâm bình thản, nhưng rơi vào trong tai của Chiến Không Liệt cũng ầm ầm như tiếng sấm. Tâm thần hắn hoàn toàn kịch chấn, thân mình đạp đạp lui ra phía sau mấy bước, chiến ý trong mắt tiêu tan, thay vào đó là một tia sáng tỏ như đã hiểu ra.
- Lui ra!
Vương Lâm vung tay áo, thân ảnh Chiến Không Liệt lập tức lui về phía sau, trực tiếp đi ra ngoài quầng sáng ngàn dặm. Hắn trầm ngâm hồi lâu, hướng về Vương Lâm khom người chào, ngồi trên tảng đá đỏ sẫm, yên lặng cảm ngộ.