Mạnh Lâm lúc này đang khoanh chân ngồi ở trong tinh không, trong thần sắc lộ ra sự khó chịu. Hắn vốn là người trong một gia tộc cực mạnh ở Địa Viêm Tinh, ban đầu vốn định muốn mượn cơ hội tranh đoạt phong hào này để có thể quan sát đầy đủ các loại tiên thuật nhưng lại bị gia tộc phái đến nơi này, trong lòng rất là bực bội.
Nghĩ đến mấy người cùng thế hệ trong gia tộc sau khi biết rằng mình bị an bài thủ hộ ở nơi này, biểu tình của đám người kia vui sướng khi thấy người khác gặp họa lại càng làm cho Mạnh Lâm càng thêm phiền muộn. Mặc dù là muốn hạ quyết tâm đả tọa nhưng bất kể như thế nào cũng không làm được.
- Tranh đoạt phong hào tiên nhân lần này, nhất là Tam kiệt của Nam Vực kia, bọn họ có đủ mọi loại thần thông thuật. Nếu có thể nhìn được thì nhất định đối với bản thân mình thật là có được vô số điểm tốt lớn lao, Ôi!
Mạnh Lâm cảm khái than thở, tu vi của hắn chỉ là Anh Biến hậu kỳ, vả lại bị đình trệ rất lâu rồi, thủy chung không thể bước vào Vấn Đỉnh. Thời khắc này đang ngồi thở ngắn than dài đột nhiên đồng tử hai mắt hắn co rụt lại, nhìn chằm chằm về phía trước.
Chỉ thấy bên ngoài trăm trượng trước mặt của Mạnh Lâm, trong hư không kia bỗng nhiên xuất hiện một gợn sóng bé, dao động một chút rồi từ bên trong này bước ra một người.
Toàn thân người này mặc áo trắng, tóc đen không gió tự động bay phất phới, nhất là hai mắt lộ ra một thứ ánh sáng rất khó có thể nói rõ. Ánh mắt Mạnh lâm mới lần thứ nhất nhìn đến lập tức trong đầu liền ầm một tiếng, phảng phất vô số tiếng sấm điên cuồng nổ vang ở bên tai, nguyên thần trong cơ thể suýt nữa sụp đổ, linh lực lập tức tan rã, từ trong cơ thể trực tiếp thoát ly bay ra.
Cả người hắn trong nháy mắt này mất đi tri giác.
Bóng dáng của Vương Lâm nhoáng lên một cái, đi qua bên người Mạnh Lâm, mãi cho đến lúc đi ra rất xa, Mạnh Lâm lúc này mới có thể tĩnh thần lại. Ánh mắt hắn lộ ra vẻ mê man, quay đầu lại nhìn lại, nhưng là cái gì cũng không nhìn thấy được.
- Kỳ quái! Như thế nào vừa rồi lại hoảng hốt như vậy? .
Mạnh Lâm gãi gãi đầu, nghĩ không ra nguyên nhân, thở dài rồi bắt đầu ngồi xuống thổ nạp. Kỳ dị chính là lần thổ nạp này không như các lần trước không thể thành công,chỉ trong một lát cả người liền chìm vào trong tu luyện.
Trong mười vạn dặm của Địa Viêm Tinh, Vương Lâm vẫn chưa dung nhập vào thiên địa, mà là từng bước một, sử dụng một tốc độ càng lúc càng nhanh tiến về phía trước. Hắn sở dĩ không dung nhập vào thiên địa, sử dụng Súc Địa Thành Thốn là bởi vì cuộc chiến này đối với hắn mà nói là cực kỳ trọng yếu.
Thông qua từng bước, từng bước một này, tâm tình hắn càng thêm bình lặng, song cái vẻ bình lặng này thật đáng sợ. Một cỗ chiến ý theo từng bước đi này lại càng lúc càng mạnh mẽ, càng lúc càng lợi hại, càng lúc càng vượt lên về phía trước.
Chiến ý này, theo bước chân không ngừng thẳng tiến của Vương Lâm, điên cuồng nổi lên. Cuối cùng, phảng phất ở phía sau Vương Lâm hình thành một luồng gió lốc. Luồng gió lốc này quá mạnh mẽ, phía trong ẩn chứa chiến ý ngập trời ngập đất của Vương Lâm.
- Một trăm lẻ tám tiên, cái ta muốn không phải là bảy mươi hai Địa sát, mà là ba mươi sáu Thiên Cang!
Ánh mắt của Vương Lâm lộ ra ánh sáng lạnh lẽo, cái hắn rất cần là phải thắng, nhất định phải thắng.
Muốn tranh đoạt tư cách một trăm lẻ tám tiên bên trong Nam vực La Thiên thì chỉ cần là tu sĩ bước đầu tiên có tu vi Vấn Đỉnh là đủ.
Chiến ý biến thành luồng gió lốc, ở phía sau Vương Lâm điên cuồng tràn ngập ra khiến cho khí thế cả người hắn không ngờ mơ hồ dung hợp cả thiên địa. Hơn nữa trong luồng gió lốc này lại có hai con cá hai màu trắng đen âm dương khuếch tán ra một cách mạnh mẽ. Một luồng sóng gợn tràn ra, quét ra phạm vi mấy vạn dặm, vẫn còn đang không ngừng mở rộng.
Chiến ý từ trong lòng Vương Lâm biến thành, giờ phút này trong lòng hắn chất chứa sát khí của thiên địa. Thêm nữa, trên đầu mái tóc đen bay phất phới, khiến cho hắn ở giờ khắc này mới thoạt nhìn phảng phất như một pho tượng Ma Tiên!
Áo trắng trên người hiển lộ ra, không phải màu trắng của tuyết, mà là sắc trắng của cốt xương.
Một trận chiến này, Vương Lâm chẳng những muốn thắng, hơn nữa còn phải phải thắng một cách cực kỳ nhanh chóng, giống như trận chiến này phải hoàn toàn dương danh ở La Thiên. Chỉ có như vậy, mới có thể nhằm vào người của Hướng gia đưa ra yêu cầu, khiến cho Hướng gia không thể không coi trọng tư cách của hắn.
- Uyển nhi. .
Thú ý trong mắt của Vương Lâm nồng đậm đến cực điểm, nhưng tại điểm cực hạn này lại còn có một tia bi ai thủy chung tồn tại. Sự bi ai này là đến từ Uyển nhi của hắn.
Hắn thủy chung nhớ rõ khi một giọt nước mắt cuối cùng của Lý Mộ Uyển rơi xuống thì toàn bộ thế giới ở trước mắt hắn trở nên sụp xuống, và cảm giác toàn bộ không trung hư vô đều lâm vào bi ai và tịch mịch.