Giữa không trung, đột nhiên một làn sóng gợn xuất hiện lan tỏa về bốn phía. Phảng phất giờ phút này không trung đã biến thành một dòng suối lớn, đợt sóng gợn kia dậy lên từng trận gợn sóng nhỏ.
Bên trong làn sóng gợn, bóng dáng Vương Lâm một bước đi ra. Hắn đang ở giữa không trung liền liếc mắt một cái, thấy được Lý Nguyên ở phía trên mặt đất phía xa xa, khẽ mỉm cười rồi nhằm về phía trước tiến đến.
Trong từ đường của nhà tổ Lý gia, trong một ao có làn nước màu đen, hai người Vương Lâm và Lý Nguyên khoanh chân ngồi, trong làn nước của cái ao này tản ra sự lạnh lẽo đến tận xương cốt, một dòng xoáy chậm rãi nổi lên.
Chẳng qua luồng xoáy này rất yếu, quanh quẩn ở bên cạnh hai người, phía bên trong xoay tròn tạo nên các gợn sóng. Hai mắt Lý Nguyên nhắm nghiền, bên trong mi tâm một luồng ánh sáng màu đen vờn quanh, sau khi dần dần tràn đầy thì từ thân mình hóa thành một luồng hắc tuyến, dung nhập vào bên trong nước của ao.
Hắc tuyến này khi chạm tới nước ao lập tức liền giống như giao long nhập hải, lập tức bắt đầu quay cuồng kịch liệt, ở trong ao nước nước này xuất hiện một gợn sóng lớn.
Vương Lâm khoanh chân ngồi ở đối diện với Lý Nguyên, hai người bọn họ ở trong này đã thổ nạp được ba ngày. Ba ngày trước đó khi Vương Lâm đi đến Phá Diệt Tinh này, sau khi gặp được Lý Nguyên, Lý Nguyên tự thân mời mọc đi đến nơi này để truyền thừa lại thuật Phá Diệt tâm cấm.
Phá Diệt tâm cấm này chỉ có duy nhất cầm giữ được tâm cấm thì mới có thể phát huy được hoàn toàn uy lực. Chỉ có Tâm cấm kế thừa này chỉ có thể tiến hành tại từ đường của Lý gia, nếu không như vậy thì không có cách nào để truyền thừa được.
Từ mi tâm của Lý Nguyên xuất ra làn hắc tuyến dung nhập vào trong ao nước, sự quay cuồng cũng đã tiêu tan, dường như cùng với nước trong ao trở thành một thể. Đồng thời ở xung quanh thân thể của Vương Lâm, nước ao màu đen theo đó lan lên trên người, cuối cùng đọng lại ở vị trí của mi tâm.
Thời gian chậm rãi trôi qua, trên mặt Lý Nguyên vẻ mỏi mệt dần dần lộ ra. Truyền thừa Tâm cấm trong gia tộc bọn họ thường thường là trước lúc các tiền bối gần đất xa trời mới có thể thi triển ra, dùng để chỉ định người kế thừa trong tộc.
Lúc này, hắn vì báo ân nên không chút do dự, đem Tâm cấm truyền thừa trong cơ thể chia một nửa ra trao cho Vương Lâm. Vào ngày thứ năm, bộ dáng của Lý Nguyên dường như già nua đi không ít. Dường như năm ngày này với hắn mà nói là năm mươi năm, hắc quang trên mi tâm giờ phút này đã trở nên rất ảm đạm bởi vì hơn phân nửa đã hóa thành hắc tuyến dung nhập vào trong nước ao. Bên trong toàn bộ nước ao, làn nước xoáy càng thêm kịch liệt, không ngừng xoay tròn gần giống như ngọn gió lốc. Kéo tấm thân mỏi mệt, Lý Nguyên đi đến ao nước, khoanh chân ngồi xuống, nhìn Vương Lâm trong ao nước, hắn thì thào lẩm bẩm: