Trong nháy mắt khi Vương Lâm đạt đến Khuy Niết, một tiếng nổ chợt vang lên rồi đột nhiên vang vọng trong không gian sương mù mờ ảo. Vương Lâm trở nên lơ lửng, mái tóc không gió mà tự bay. Từ trong cơ thể hắn tuôn ra một luồng khí tức khổng lồ. Khí tức này dưới sự xoay tròn của đôi cá âm dương lập tức tạo thành một vòng nước xoáy, vòng xoáy này giống như một cơn lốc điên cuồng vận chuyển và tàn phá bừa bãi bên ngoài cơ thể Vương Lâm.
Sương mù bốn phía bị cơn lốc điên cuồng tung hoành làm cho nhanh chóng tiêu tán, giống như bị gió cuốn đi. Ngay cả luồng khí cực nóng cũng tiêu tán trong khoảnh khắc giống như không dám tiếp cận.
Hai mắt Vương Lâm ẩn chứa nhật nguyệt, hai luồng khí hắc bạch trên cơ thể nhanh chóng xoay tròn trong vòng xoáy, giống như hai con cự long đang đan xen vào nhau. Một tiếng gầm rống truyền ra rồi vang vọng trong làn sương mù.
Mắt Vương Lâm chợt lóe lên hàn quang, hắn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.
Lúc này vẻ mặt Diêu Vân trên tinh không vẫn lạnh lùng, hắn đang phóng đi như tên bắn. Nhưng trong nháy mắt vẻ mặt hắn lại đột nhiên biến đổi. Chỉ thấy trong bầu trời lúc này xuất hiện một đám mây hồng khổng lồ, nó hoàn toàn khác biệt với đám mây dưới chân hắn, bên trong ẩn chứa một luồng lực lượng mà ngay cả hắn cũng cảm thấy kinh hãi.
- Đây…Đây là kiếp vân !
Đồng tử Diêu Vân mạnh mẽ co rút lại. mấy ngàn năm trước tu vi của hắn đã đạt đến Tịnh Niết sơ kỳ nhưng không rõ nguyên nhân vì sao lại thụt lùi. Cho đến nay tu vi của hắn chỉ là Khuy Niết trung kỳ, không những thế hắn còn cảm thấy quên đi rất nhiều chuyện. Đặc biệt là tất cả ký ức trước khi hắn rời khỏi Huyết Thần Tinh mấy ngàn năm trước cứ trở nên mơ hồ.
Mặc dù Diêu Vân suy nghĩ thế nào cũng không có một chút ấn tượng. Diêu Vân chỉ mơ hồ nhớ được mình đã làm một chuyện gì đó mà lão tổ cảm thấy không vui, nhưng cuối cùng lại được lão tổ tha thứ mà không trách phạt.
Mấy ngàn năm sau thần trí của Diêu Vân thường trở nên mơ hồ , tu vi thụt lùi cực nhanh. Nếu chỉ như vậy thì không có gì đáng nói , kỳ lạ là hầu như mỗi đoạn thời gian hắn đều cảm thấy đầu đau nhức , loại đau khổ này làm hắn không thể chịu đựng được , khiến cho hắn gần như trở nên phát cuồng. Một luồng sát khí bao phủ trong lòng hắn. Nếu không phải hắn đã cố gắng khống chế thì chắc chắn sẽ bắt đầu giết chóc vô tận.
Hình như chỉ làm vậy Diêu Vân mới có thể phát tiết được cơn đau trong đầu.
Lúc bắt đầu thì Diêu Vân còn có thể mạnh mẽ áp chế và khống chế được. Nhưng thời gian dần trôi qua , khi tu vi của hắn liên tục thụt lùi thì mức độ đau đớn lại càng trở nên trầm trọng. Hắn muốn áp chế loại cảm giác muốn tàn sát thiên địa trong cơ thể càng ngày càng khó.
Diêu Vân mơ hồ hiểu được tất cả mọi thứ hình như có liên quan đến những chuyện đã xảy ra với mình trên Huyết Thần Tinh. Nhưng hắn đã vắt óc suy nghĩ rất lâu , mãi cho đến tận bây giờ vẫn nghĩ không ra những chuyện năm đó.
Diêu Vân đã từng đi hỏi Huyết Thần Tử nhưng cuối cùng cũng không có bất kỳ câu trả lời nào.
Rơi vào đường cùng , Diêu Vân phong ấn chính bản thân mình trong cấm địa gia tộc , hắn bế quan quanh năm để cố gắng ngăn cản tu vi khỏi thụt lùi và trì hoãn dấu hiệu phát điên của mình , đồng thời cũng muốn tìm lại những ký ức đã mất. Nhưng thời gian vẫn cứ trôi qua , cho đến khi cách đây không lâu , hắn nhận lệnh của lão tổ để rời khỏi cấm địa gia tộc giết chết một người có tên là Hứa Mộc.
Tất cả tin tức có liên quan đến người này đều được lão tổ truyền cho , để Diêu Vân có thể nắm rõ tất cả mọi thứ.
Lúc này trong nháy mắt khi Diêu Vân nhìn thấy kiếp vân thì tâm thần chấn động. Cảm giác chấn động này cũng không phải tất cả được bắt đầu từ hắn , mà phần lớn từ trong linh hồn phát ra , giống như kiếp vân kia chính là thiên địch của hắn.
Cái cảm giác đó cực mạnh , cuối cùng mức độ mạnh mẽ của nó còn làm cho Diêu Vân sinh ra cảm giác đau đớn giống như có một mũi khoan đang đâm vào đầu. Khoảnh khắc này cơn đau làm cho hai mắt của hắn đỏ hồng lên.
Một tiếng gầm giận dữ từ trong miệng Diêu Vân phát ra , âm thanh đó vang vọng khắp thiên địa , giống như sấm sét. Trong nháy mắt một luồng nguyên lực khổng lồ như thiên địa lập tức từ trong cơ thể Diêu Vân mãnh liệt phóng ra ngoài.
Mái tóc Diêu Vân dựng đứng , gân xanh trên mặt nổi lên , thần sắc rất dữ tợn. Trên mặt hắn xuất hiện một luồng thanh quang , trong luồng sáng này đột nhiên xuất hiện một gương mặt khác.
Đây là một con vật đầu hai sừng có vẻ mặt rất yêu dị. Sau khi nó xuất hiện thì nhìn chằm chằm vào kiếp vân đang nhanh chóng bao phủ khắp bầu trời. Nó há miệng phát ra một tiếng gầm rống không một tiếng động.