Trên đường đi, luồng khí trắng tràn ngập trên cái đỉnh giống như có thể ngăn cách hết thảy, xúc tu bốn phía vẫn không quấn tới. Tham Lang năm xưa chính là dùng loại phương pháp này tránh khỏi rất nhiều xúc tu của Vọng Nguyệt, mấy lần chạy ra. Nhưng cuối cùng dưới thần thông của bản thể Vọng Nguyệt lại không có một lần trốn thoát thành công. Nhưng vì thế mà có thể thấy được, luồng khí trắng của cái đỉnh này trong cơ thể Vọng Nguyệt có thể tạo nên hiệu quả ẩn núp.
Vương Lâm cực kỳ cẩn thận, trong lúc bay đi ánh mắt lóe lên nhìn chăm chú bốn phía. Những người bị xúc tu quấn quanh, trên đường đi của Vương Lâm từng cái đều lọt vào mắt hắn.
Càng đi vào sâu trong con đường hẹp dài này, xúc tu càng nhiều. Tu sĩ và người thường bị quấn quanh bộ dáng càng thêm dữ tợn. Đủ loại khuôn mặt giống như là chịu thống khổ vô cùng trước khi chết khiến cho Vương Lâm trầm lặng.
Trong lúc đi, trừ những người thường và tu sĩ này ra, Vương Lâm không có nhìn thấy bất kỳ đồ vật nào có khí tức Cổ Thần. Hắn cũng không có lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, chỉ thủy chung im lặng, chậm chạp đi tới.
Dần dần xúc tu càng nhiều, rậm rạp phảng phất như là che kín con đường trước mặt, khiến cho đường Vương Lâm đi có chút chật chội. Tuy nhiên dưới thần thông kỳ dị của cái đỉnh, thân thể Vương Lâm giống như thuấn di, trực tiếp lóe lên mà xuyên qua.
Cũng không biết trải qua bao lâu, theo Vương Lâm không ngừng đi tới, những người thường và tu sĩ bị xúc tu quấn quanh cũng có biến hóa. Bọn họ cũng không hề toàn bộ gầy gò không có bất kỳ sức sống nào, mà lại có linh tính một chút, có tràn ngập một tia sức sống mỏng manh. Chẳng qua tia sức sống này quá yếu, giống như ánh nến trong gió, có thể tắt bất cứ lúc nào.
Vẻ mặt Vương Lâm hơi biến đổi, tiếp tục đi về phía trước. Dần dần càng ngày càng có nhiều người bị xúc tu quấn quanh, trong cơ thể họ có sức sống, mà càng đi tới, sức sống của những người này càng ngày càng đậm.
Thân hình Vương Lâm bỗng nhiên dừng lại, nhìn chằm chằm vào một chỗ như không có cuối ở phía trước, trong lòng thầm nhủ:
- Xem ra Vọng Nguyệt này bắt đầu hấp thu sinh mạng từ bên ngoài. Càng tới bên trong, người càng có nhiều sức sống. Chỉ là không biết có gặp được người nào tỉnh táo hay không!
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tốc độ nhanh hơn đi thẳng về phía trước.
Càng ngày càng có người có nhiều sức sống, nhưng Vương Lâm cũng không dừng lại xem xét. Vào khoảnh khắc gần tới chỗ sâu nhất, trong lòng hắn đột nhiên hiện lên một lời kêu gọi!