Xuyên qua tầng băng, thân thể mềm mại trần trụi một nửa của Diêu Băng Vân lộ ra một vẻ đẹp khác thường. Diêu Băng Vân này mặt mũi vốn rất đẹp, giờ phút này nằm trong tầng băng lại không còn vẻ lạnh lùng ngày thường, ngược lại tạo nên một vẻ đẹp khiến cho người khác rung động.
Nhưng tất cả điều này rơi vào trong mắt Vương Lâm cũng không làm hắn có bất kỳ cảm giác gì, ánh mắt thủy chung bình tĩnh như nước.
- Nử tử này tu luyện công pháp thật sự kỳ diệu. Không ngờ dưới tình huống bị chia lìa nguyên lực vẫn có thể bảo vệ bản thân, phong tỏa tất cả trong cơ thể, khiến cho Vọng Nguyệt không thể hấp thu.
Chỉ có điều nàng cũng quá coi thường Vọng Nguyệt. Công pháp này tuy kỳ diệu nhưng ta đoán chắc không quá bao lâu tầng băng này sẽ tan vỡ!
Ánh mắt Vương Lâm lạnh như băng, hơi chút trầm ngâm. Hắn nâng tay phải điểm lên tầng băng.
- Ngươi đuổi theo Vương mỗ thời gian rất dài, khiến cho ta suýt hai lần mất mạng. Nếu không trả thù vậy không phải đạo nhân quả của Vương mỗ!
Vương Lâm trong tiếng cười lạnh, ngón trỏ tay phải hung hăng đặt lên tầng băng.
Lập tức nguyên lực khổng lồ trong cơ thể trong nháy mắt theo ngón tay mà ra, trực tiếp dung nhập vào tầng băng. Chỉ nghe thấy tiếng "răng rắc" vang lên, tầng băng này lập tức lấy ngón tay Vương Lâm làm trung tâm, xuất hiện rất nhiều khe nứt.
Những cái khe này dần dần lan tràn, đến khi cách thân thể Diêu Băng Vân một tấc thì dừng lại, không thể tiến thêm.
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào Diêu Băng Vân trong tầng băng, hàn quang lóe lên trong mắt. Nguyên lực trong cơ thể hắn lại vận chuyển, đi ra ngón tay, lại ấn xuống tầng băng.
Trong tiếng "rắc rắc" không ngừng vang lên, Vương Lâm không chút ngừng lại, thân hình khẽ động không ngừng ấn lên tầng băng bên ngoài Diêu Băng Vân. Dần dần tầng băng rơi ra từng tảng lớn, tới cuối cùng, tầng băng bên ngoài thân thể Diêu Băng Vân chỉ còn lại một tấc.
- Nữ tử này trong số đệ tử đời thứ ba của Diêu gia chắc cũng là người nổi bật. Diêu gia muốn giết ta, ta đây liền luyện hóa nàng trở thành Tiên vệ. Cho dù thất bại cũng không thành vấn đề gì!
Trái tim Vương Lâm cực kỳ quyết đoán. Nếu là kẻ thù mặc kệ nam nữ, cho dù là người con gái tuyệt thế cũng không làm cho hắn có bất kỳ thương tiếc.
Hơn nữa nữ tử tuy đẹp, nhưng vẫn không bằng Liễu Mi năm xưa.
- Tất cả đều là nhân quả, ngươi nếu không đuổi giết Vương mỗ, cũng sẽ không có ngày hôm nay!