- Tu sĩ ở bên ngoài dưới sự tấn công của Vọng Nguyệt tất nhiên sẽ chết vô số. Nghĩ lại trong khoảng thời gian ngắn sẽ không có người nào đuổi giết. Mặc dù có thể vẫn còn thì cũng không dám vào trong cơ thể Vọng Nguyệt này tìm ta. Như vậy xem ra nơi này tuy là nguy hiểm nhưng cũng là chỗ an toàn!
Vương Lâm nhắm mắt, nguyên lực trong cơ thể vận chuyển, vờn quanh nguyên thần chậm rãi an dưỡng.
Theo sự nguyên lực vận chuyển từng trận đau đớn từ trong nguyên thần truyền ra. Vẻ mặt Vương Lâm bình tĩnh, mấy ngày nay hắn nhiều lần gặp nguy cơ, nếu không phải có Cổ Thần bì giáp bảo vệ nguyên thần thì lúc này sớm đã bỏ mạng.
Tu Chân giới tàn khốc, cuộc sống bất cứ lúc nào cũng có thể khiến cho thân thể bị diệt, nguyên thần tiêu tan, cũng không thể lay động đạo tâm Vương Lâm. Trải qua thời gian khi hắn ở Liên Dực Tinh vực cũng quen dần. Có thể nói loại kinh nghiệm này, đã theo hắn từ khi sinh ra.
- Thần thông của Diêu Băng Vân đối với nguyên thần tổn thương quá lớn, nếu không phải có Cổ Thần bì giáp… Vương Lâm mở hai mắt, ánh mắt lóe lên hàn quang.
Thân thể hắn bị thương tổn cũng không lớn chỉ có nguyên thần tuy là có Cổ Thần bì giáp nhưng vẫn bị thương. Chẳng qua bị thương cũng không phải quá nghiêm trọng, giờ phút này hắn tĩnh tâm, tập trung tinh thần ngồi xuống chậm rãi đắm chìm trong thổ nạp.
Bên ngoài đại đỉnh, vô số xúc tu chậm rãi lay động. Nơi gần với lốc xoáy, Diêu Băng Vân sắc mặt tái nhợt, trong mắt chỉ có bình tĩnh, không kinh hoảng chút nào.
Nàng từ khi chạy ra khỏi tinh cầu do Vọng Nguyệt biến thành, bị một con Vọng Nguyệt vạn trượng đuổi theo, một ngụm nuốt vào. Lập tức liền có một cỗ lực lượng kỳ dị truyền vào trong cơ thể khiến cho nàng trong phút chốc bị chia lìa nguyên lực, trở thành người thường.
Ngay sau đó nàng liền mất đi tri giác.
Giây phút tỉnh lại cũng phát hiện đang ở nơi này, xúc tu quấn bên ngoài thân thể lực ép rất lớn. Cảm giác lạnh lẽo truyền tới từ xúc tu, lưu chuyển trong cơ thể nàng ta, chia lìa nguyên lực của nàng, hấp thu từng chút từng chút một.
Quá trình này cũng không nhanh, nhưng thủy chung gần như liên tục không gián đoạn.
Hai mắt Diêu Băng Vân lộ ra vẻ bình tĩnh. Nàng một lòng hướng đạo, tính cách bình tĩnh lạnh lùng. Lúc này mặc dù phát hiện nguyên lực trong cơ thể chậm rãi bị ăn mòn nhưng biết được có bối rối cũng không thay đổi tình hình. Chỉ có tỉnh táo lại mới có thể nghĩ đến phương pháp thoát nạn.