- Chúng ta tra ra, tên Hứa Mộc này chính là đến từ Liên Minh Tinh Vực. Viêm Lôi Tử, ngươi sao lại coi trọng người này như thế? Ngươi không sợ khi hắn về tới Liên Minh Tinh Vực thì sẽ phản lại hay sao? !
Người đàn ông trung niên mặc hắc bào vốn vẫn không nói gì, lúc này lạnh lùng nói.
Hàn quang trong mắt của Viêm Lôi Tử chợt loé lên, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên rồi nói:
- Công Tôn đạo hữu, lão phu cũng đến từ Liên Minh Tinh Vực, ngươi chẳng lẽ không sợ ta sau khi tiến hành lần đại chiến này lại ở Liên Minh Tinh Vực phản bội hay sao?
Người đàn ông trung niên lạnh lùng nhìn Viêm Lôi Tử một cái rồi thu hồi ánh mắt, không nói gì tới việc này nữa !
Đáy lòng Viêm Lôi Tử hừ lạnh, thầm nhủ:
- Lai lịch của tên Hứa Mộc này lão phu rõ như lòng bàn tay. Người này bị đuổi giết tới đây, hoàn toàn giống như tình cảnh của ta năm đó. Nhân vật như thế, với tính tình này thì khả năng phản loạn sẽ không lớn ! Dù thật sự phản loạn, lão phu trực tiếp tiêu giệt ! Không đợi ngươi chỉ tay năm ngón ! Thượng cổ tu chân gia tộc, lão phu cũng không để trong mắt !
- Thôi nếu Viêm Lôi Tử đạo hữu đã nắm chắc thì việc này cũng không cần đề cập tới nữa. Lúc này con Nguyệt Thú này đã như thế, chúng ta cũng nên ra tay. Dù sao nếu quá nhiều người chết thì La Thiên Tinh Vực ta cũng bị tổn thất ! Chỉ có điều, con Nguyệt Thú này chúng ta cần cân nhắc một chút phải sử dụng như thế nào? !
Ánh mắt của lão già mặc hồng bào nhìn về hư không phía trước, dường như có thể trực tiếp nhìn đến mười vạn dặm ở ngoài !
- Việc này cũng không khó, chúng ta liên thủ, lại còn có mấy lão quái kia nữa. Chờ khi thông đạo mở ra, nhất định đem con Nguyệt Thú này đuổi tới Liên Minh Tinh Vực. Đến lúc đó… Ánh mắt của Viêm Lôi Tử lộ ra vẻ điên cuồng, thân mình nhoáng lên, biến mất tại chỗ. Còn hai người kia cũng đồng dạng loé lên một cái rồi biến mất.
Vọng Nguyệt mặc sức phát tiết lửa giận của mình, Dưới vô số xúc tu quét ngang, một đám tu sĩ lại bị tiêu diệt. Dưới âm thanh gầm rống dữ dội lại khiến cho một đám tu sĩ tâm thần kịch chấn không thể thuấn di !
Dù là những tu sĩ này nhanh chóng chạy trốn nhưng với tốc độ của Vọng Nguyệt cũng có thể đuổi kịp.
Nhất là đám Vọng Nguyệt có kích thước nhỏ hơn kia, lại khiến cho đám tu sĩ ở bốn phía lâm vào tuyệt vọng !
Mùi máu tanh tràn ngập ! Thân mình khổng lồ của Vọng Nguyệt chậm rãi di động. Nhưng lúc này đây, nháy mắt trên đầu Vọng Nguyệt trống rỗng xuất hiện một đồ án bát giác huyết sắc.
Đồ án bát giác này tản mát ra một cỗ khí tức cực kỳ cường đại, lập tức tạo ra vô số sóng gợn. Trong phạm vi song gợn này, người nào tiếp xúc thì trong lòng đều dâng lên một cỗ cảm giác không thể chống cự được !
Bên trên đồ án bát giác này có đứng một người, chính là lão già mặc hồng bào họ Hướng kia. Lúc này đây thần sắc của lão ngưng trọng, thân mình lão theo trận pháp hạ xuống. Sóng gợn do trận pháp tản ra lập tức vây quanh lấy thân mình không lồ của Vọng Nguyệt, hình thành một lao địa !
- Các ngươi nhanh một chút, ta ngăn cản không được lâu đâu !
Lão già mặc hồng bào quát lớn !
Vọng Nguyệt, dưới trận pháp bát giác này, sự phẫn nộ phút chốc đã dâng tới đỉnh điểm. Những âm thanh gầm rống không ngừng vang lên, thân mình khổng lồ của không ngừng đứng lên !
Cùng lúc đó, bên ngoài Vọng Nguyệt, bóng dáng của Viêm Lôi Tử từ hư không bước ra, tay áo lão vung lên, lập tức đại lượng tu sĩ dung nhập vào thiên địa, bị cuốn vào trong tinh không biến mất.
Bên kia, người trung niên mặc hắc bào cũng xuất hiện, tay phải bấm pháp quyết, lập tức trước người xuất hiện một cơn lốc xoáy khổng lồ. Lốc xoáy này như một tia chớp, hễ tu sĩ nào động tới liền dung nhập vào thiên địa biến mất.
Tốc độ của Viêm Lôi Tử và người trung niên hắc bào đều cực nhanh, khoảnh khắc khi lão già mặc hồng bào vây trụ Vọng Nguyệt, đã đem hết thảy tu sĩ bốn phía tiến vào trong thiên địa.
Trong đó, nếu gặp tộc nhân của Diêu gia, Viêm Lôi Tử hàn quang sẽ chợt loé lên, cố ý gia tăng thêm một chút lực đạo, khiến cho những tộc nhân này đều trọng thương, phun ra máu tươi rồi mới dung nhập vào trong thiên địa biến mất.
Vọng Nguyệt giận dữ !
Phong ấn bát giác này tuy chỉ vây khốn con Vọng Nguyệt khổng lồ kia nhưng những con Vọng Nguyệt thể tích nhỏ hơn lại cũng rơi vào tình huống tương tự, bên ngoài thân thể đều có phong ấn bát giác, khiến chúng tạm thời không thể di động được.
Lửa giận bốc lên toàn thân của Vọng Nguyệt. Nó không nhớ rõ đã bao nhiêu năm rồi không bị người ta vây khốn. Nó rống lên giận dữ, điên cuồng oanh kích về bốn phía. Mỗi lần va chạm đều sinh ra lực phản chấn rất lớn với những đạo phong ấn bát giác này.
Thanh âm ầm ầm vang lên, lửa giận của Vọng Nguyệt càng cao. Trên đầu của Vọng Nguyệt, ở vị trí trên cái miệng khổng lồ của nó xuất hiện hai cái khe. Hai cái khe này chính là đôi mắt của nó.