Đây, đây là cái gì?!
- Tinh cầu này quả nhiên thật sự là một con mãnh thú! Làm sao chúng ta có khả năng giết nó được!
- Con quái thú này chắc là tồn tại từ trước khi Tiên giới sụp đổ, tên Hứa Mộc cố tính dẫn chúng ta tới là muốn mượn đao giết người!
- Con quái thú này quyết không thể kháng cự, mau lui!
Từng trận kinh hô truyền ra, những tu sĩ bốn phía đã có hơn phân nửa không chút do dự nhanh chóng lùi về phía sau. Dưới con mắt của bọn chúng, con mãnh thú này cũng không chỉ là tu vi Áng Phong (?) của bước thứ hai tu đạo, căn bản là không thể kháng cự!
Giờ phút này, Vọng Nguyệt cực kỳ phẫn nộ. Đau đớn từ trong cơ thể truyền đến không nghiêm trọng lắm, chỉ có làm cho hắn thức tỉnh mà thôi. Mà chân chính khiến nó phẫn nộ chính là đang ngủ say không ngờ sớm thế đã bị quấy rầy!
Mấy chục năm đối với nó thực tế không khác gì một cái chớp mắt cả! Trong ý thức của nó, nó như chỉ mới ngủ đã bị đánh thức.
Loại cảm giác này khiến cho nó bạo nộ. Lúc này đây, mắt thấy bốn phía có vô số sinh mệnh bé nhỏ nhanh chóng thối lui, từ trong miệng nó lập tức truyền ra một tiếng gầm rống. Tiếng gầm này còn mạnh hơn trước đó vô số lần, khiến cho tinh không vỡ ra cả một tảng lớn, hình thành vô số cái khe, điên cuồng truyền ra, tràn ngập toàn bộ La Thiên Bắc Vực.
Trong đó có một số tu sĩ dưới tiếng rống này, thân thể lập tức bị chấn nát, nguyên thần cũng không thể thoát ra, lập tức sụp đổ.
Sự oán hận của Vọng Nguyệt vẫn chưa tiêu tan, chỉ mới bắt đầu mà thôi. Thân mình khẽ động về phía trước. Đúng là thân mình của nó mới chỉ khẽ động mà thôi nhưng những tu sĩ từ phía trước nhìn lại cũng chính là nhìn thấy con mãnh thú này mang theo tiếng gầm rít, đang điên cuồng đánh tới.
Tất cả những tu sĩ phía trước, đồng tử trong hai mắt đều co rút lại… Những tu sĩ phía trước Vọng Nguyệt chỉ cảm thấy một cỗ cuồng phong ập thẳng vào mặt, sau đó là toàn thân chấn động, mất đi tri giác.
Thân mình khổng lồ của Vọng Nguyệt, với tốc độ kinh khủng trực tiếp đánh về phía trước. Với va chạm này, tinh không dường như cũng sụp đổ, phát ra âm thanh bang bang không dứt.
Tuyệt đại bộ phận vây bắt Vương Lâm đều có tu vi Vấn Đỉnh đại viên mãn hoặc cảnh giới Âm Hư, người có tu vi Dương Thật không nhiều lắm, còn Khuy Niết kỳ tu sĩ thì lại rất ít.
Trong số những người này, ai mà không may mắn thì bị Vọng Nguyệt đụng thẳng vào người, thân thể tan nát hoá thành một đoàn huyết nhục, còn nguyên thần cũng không thể thoát được, trực tiếp bị chấn nát.