Đuổi giết không có chấm dứt mà ngược lại càng thêm kịch liệt. Phía sau Vương Lâm, vô số tu sĩ hoá thành đạo đạo trường hồng, rậm rạp như sao băng, nhanh chóng truy kích.
Bóng dáng của Vương Lâm ở trong hư không biến ảo ra, hơi chút lảo đảo, lại phun ra một ngụm tiên huyết. Thần sắc của hắn âm trầm, sát khí trong mắt càng đậm.
- Nếu không có Du Cổ Thần bì giáp, một chỉ thần thông kia ta đã chắc chắn chết không thể nghi ngờ!
Vương Lâm lại lao về phía trước, dung nhập vào trong thiên địa, nhanh chóng bỏ chạy.
Phía trước đã không có phong toả, thiên địa lực chắc chắn nhưng Vương Lâm cũng không trực tiếp chạy đi quá xa so với những tu sĩ đang không ngừng truy kích phía sau kia. Vương Lâm biết chính mình dù có chạy tới nơi nào thì nữ tử Diêu gia đang truy kích phía sau đều có thể đuổi theo được.
Hơn nữa, dù không có nữ tử đang truy kích kia thì Vương Lâm cũng sẽ không lựa chọn chạy quá xa. Nếu thế thì những tu sĩ phía sau sẽ không thể đuổi theo được. Vương Lâm hành sự, nếu người không phạm ta thì ta không phạm người. Nhưng nếu người phạm ta thì nguyên tắc là hắn là sẽ giết tất cả! Những tu sĩ đuổi giết phía sau này dĩ nhiên đã khiến cho sát khí và lửa giận của hắn dâng cao, hắn sao có thể dễ dàng buông tha cho chúng được.
- Muốn giết ta thì cần phải trả giá!
Hàn mang trong mắt của Vương Lâm cực nồng, nhoáng lên đã dung nhập vào thiên địa.
Giao giới giữa La Thiên Tây Vực và Bắc Vực, vô số tu sĩ đuổi giết Vương Lâm lao qua. Tốc độ của những người này đều cực nhanh, một đám đều triển khai đại thần thông, Na Di, không ngừng truy kích. Trên người bọn chúng sát khí ngưng tụ cùng một chỗ, phảng phất như một thanh lợi kiếm, bức thẳng đến chỗ Vương Lâm.
Thân mình Vương Lâm xuất hiện ở La Thiên Bắc Vực. Đây chính là nơi đầu tiên hắn đến khi tới từ Liên Minh Tinh Vực. Lúc này đây, lần nữa hắn lại trở lại, cũng không có nửa điểm dao động tâm tư mà thần thức không ngừng tản ra, truy tìm cái gì đó.
Một lát sau, thần sắc của Vương Lâm hơi đổi, tinh không phía sau hắn xuất hiện gợn sóng, Vương Lâm không chút do dự trực tiếp bước ra. Khoảnh khắc khi Diêu Băng Vân từ trong sóng gợn bước ra, Vương Lâm đã dung nhập vào trong thiên địa biến mất. Sát khí trên mặt Diêu Băng Vân nồng đậm, hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục truy kích.
Không lâu sau, ở phía sau bọn họ, đạo đạo trường hồng gào rít, những tu sĩ và tộc nhân của Diêu gia đuổi giết Vương Lâm nhanh chóng lao tới.