Sự trả thù tàn bạo này vẫn không ngừng. Sau mỗi lần như thế, những gì để lại trên mặt đất khiến cho cả đám tu chân gia tộc đuổi giết Vương Lâm đều rung động tâm thần.
Đối phương không giết hết những tu sĩ tu vi dưới Anh Biến kỳ là để lại một con đường sống nhưng hàm nghĩa đằng sau những máu tanh này, không cần nói cũng đã rõ!
- Nếu còn tham gia vào việc này, người chết còn là những tu sĩ dưới Anh Biến kỳ!
Vô số cơn lốc phẫn nộ lập tức bùng nổ/ Những tu sĩ của những gia tộc bị đồ tinh dường như phát điên, không chút lùi bước, thề phải tìm được Hứa Mộc để báo thù!
Nhưng đa phần là những tu chân gia tộc cũng trở nên do dự. Nhất là những tu chân gia tộc vốn cư ngụ ở trong La Thiên Tây Vực. Cũng không biết là bắt đầu từ ai, những người tham gia vây công đã có người rời khỏi, nhanh chóng chạy về tinh cầu của mình. Trong thời gian ngắn, tuyến phong toả khắp La Thiên Tây Vực đã thưa thớt đi rất nhiều. Phần đông những tu chân gia tộc, dưới sự trả thù đầy máu tanh của Vương Lâm, sau khi cân nhắc đã lựa chọn lùi bước!
Dù sao chỉ vì một ít lợi ích từ Diêu gia cũng không đáng phải khiến cho tiểu bối, đệ tử trong gia tộc gặp phải tai hoạ ngập đầu như thế. Việc này vượt qua giới hạn của bọn họ. Hơn nữa, trọng yếu là thủ đoạn của Vương Lâm khiến cho những tu sĩ trong La Thiên Tây Vực vốn lấy lợi ích của gia tộc làm cơ bản, đáy lòng đều sinh ra hàn ý.
Bọn họ đã cảm nhận được sự điên cuồng của Vương Lâm, biết rằng nếu cứ tiếp tục như thế này thì không biết đến cuối cùng hắn sẽ còn làm ra sự tình đến cái dạng gì nữa!?
Ngoại trừ những tu chân gia tộc của La Thiên Tây Vực, người của ba Vực khác đều trở nên do dự. Nhưng cũng không nhiều tu sĩ rời khỏi. Nơi cư ngụ của gia tộc bọn họ cũng không ở trong La Thiên Tây Vực này, trong khi tên Hứa Mộc này lần này chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ, đây chỉ là sự giãy dụa trước khi chết mà thôi!
Người này dù cho giãy dụa điên cuồng hơn nữa, cũng chỉ có thể ở bên trong La Thiên Tây Vực này mà thôi. Hắn không thể rời đi, tự nhiên chưa cần nói tới cơ hội trả thù.
Tuy như thế nhưng Vương Lâm vẫn có thể cảm nhận được bên trong La Thiên Tây Vực, áp lực từ tuyến phong toả này cũng đã giảm đi rất nhiều. Chẳng qua, mấy ngày gần đây, nữ tử có thể dung nhập vào thiên địa kia cũng truy kích ngày càng gần. Thậm chí có tới vài lần đã suýt nữa thì đuổi kịp hắn.
Vương Lâm chau mày. Đối phương truy kích rất gắt gao, hơn nữa phạm vi di chuyển của Vương Lâm trong La Thiên Tây Vực này cũng nhanh chóng bị co rút lại. Do đó, nếu không tìm được biện pháp để thoát ra thì sẽ rất nguy hiểm.
Bên trong tinh không, bóng dáng của Vương Lâm biến ảo ra. Hắn cau mày. Sát khí trong mắt hắn ngưng tụ từ mấy ngày nay đã cực kỳ nồng đậm, phảng phất như có thể hoá thành thực chất vậy.
- Nữ tử truy kích ta tu vi ít nhất đã đạt tới Khuy Niết trung kỳ, với tu vi hiện tại của ta không thể giết được. Thật sự phiền phức!
Tinh quang trong mắt Vương Lâm chợt loé lên. Thân mình hắn nhoáng lên một cái đã biến mất tại chỗ.
Bóng dáng của hắn vừa mới biến mất, lập tức Diêu Băng Vân mang theo sát khí từ trong hư không bước ra.
Sau khi xuất hiện, mắt phượng nhìn về phía xa xa, âm thanh lạnh lùng nói:
- Ngươi chạy không thoát đâu!
Nàng bước ra một bước, lại dung nhập vào thiên địa, tiếp tục truy kích!
Vương Lâm lúc này dung nhập vào trong thiên địa cũng mang theo suy tính làm sao mà thoát khỏi Diêu Băng Vân.
Có nữ tử này truy kích phía sau, hắn căn bản là không thể thoát khỏi.
Với phương thức dung nhập thiên địa trong thời gian dài, tổn hại bản thân, Vương Lâm rốt cục lần nữa khiến cho sự tập trung của Diêu Băng Vân mất đi hiệu lực Chẳng qua điều này cũng tiêu hao mất ba ngày thời gian.
Ba ngày này, tuyến phong toả La Thiên Tây Vực do đám tu sĩ tạo thành càng thêm co rút lại, dường như không ngừng nhỏ lại.
Một cỗ sát khí nồng đậm ngưng tụ bên trong tuyến phong toả này. Sát khí này cực kỳ nồng đậm, gần như hình thành một hồi gió lốc, cuộn lên cả bụi bặm trong tinh không.
Tạm thời thoát khỏi sự tập trung của Diêu Băng Vân, thân mình Vương Lâm nhoáng lên, xuất hiện ở bên cạnh một tu chân tinh không có chút sinh mạng nào.
Sau khi cẩn thận tra xét tu chân tinh này, ánh mắt Vương Lâm loé ra tinh quang, lẩm bẩm:
- Lựa chọn nó vậy!
Vương Lâm biết thời giản gấp gáp! Nữ tử truy kích mình ngoại trừ có thể dung nhập vào trong thiên địa thì còn có một loại phương pháp thôi diễn khác mà có thể tính ra phương vị của bản thân mình.
Do đó, hắn đoạt lấy thời cơ ngắn ngủi này, hai tay bấm quyết, một đạo nguyên lực dao động tản ra, hoá thành vô số lạc ấn tiến vào trong tu chân tinh bỏ hoang này.
Lạc ấn này sau khi tiến vào trong tu chân tinh lập tức loé lên rồi biến mât, thân mình của Vương Lâm cũng không dừng lại, vòng quanh tu chân tinh này, không đừng ấn hạ xuống lạc ấn.