Nháy mắt này, Vương Lâm cũng cảm nhận được một cỗ lực lượng kỳ dị từ bốn phương tám hướng ngưng tụ đến. Lực lượng này là một loại dao động nào đó, không ngờ khiến cho máu huyết toàn thân hắn nhanh chóng lưu chuyển, phảng phất như sôi trào lên, phải thoát ra khỏi thân thể.
Sát khí trong mắt chợt loé lên, tay phải Vương Lâm nắm chặt, hắc phong do Hô Phong thuật tạo ra đang quét ra bốn phía bỗng nhiên ngưng tụ, hoá thành một đầu hắc long. Con hắc long này gầm lên, há mồm rộng ra. Lập tức một cỗ âm phong khổng lồ lao thẳng về phía Diêu Băng Vân.
Lần đầu tiên sắc mặt của Diêu Băng Vân khẽ biến, nhìn chằm chằm vào hắc long kia, hai tay lập tức bấm quyết.
Đúng lúc đó, thân mình Vương Lâm cũng đột nhiên lui lai, cả người dung nhập vào trong thiên địa. Đối phương cũng có thể dung hợp với thiên địa nên loại phương thức chiến đấu như trước đây cũng không có chút tác dụng nào đối với nữ tử này.
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ quyết đoán. Hắn không thể đánh lại nữ tử này. Vậy nên đơn giản là cần phải nhanh chóng bỏ chạy. Dưới chân Vương Lâm xuất hiện gợn sóng, bóng dáng lập tức biến mất. Diêu Băng Vân đang muốn đuổi theo nhưng âm phong do hắc long tạo ra cũng ngoài dự kiến của nàng. Dù là dung nhập vào trong thiên địa cũng không thể né tránh được.
Hàn khí trên mặt Diêu Băng Vân dày đặc, hai tay bấm quyết lập tức trước hai tay này xuất hiện một nguyên đan màu lam. Nguyên đan này loé lên ánh sáng rất rực rỡ và đẹp mắt, sau khi nó xuất hiện liền nghênh đón âm phong. Từng âm thanh răng rắc vang lên, âm phong tiêu tán. Chỉ có điều nhan sắc của nguyên đan màu xanh kia cũng nhạt xuống, phảng phất như mất đi vẻ sống động.
Sắc mặt của Diêu Băng Vân âm trầm, nắm lấy nguyên đan màu lam, nhìn xa xa về phương hướng Vương Lâm biến mất, nhoáng lên cái, lại tiếp tục đuổi theo.
Từ khi nàng xuất đạo tới nay vẫn chưa từng gặp được nhân vật khó chơi nào như thế này. Truy kích như thế mà không ngờ vẫn không thể lưu đối phương lại. Lúc này đây vẻ mặt Diêu Băng Vân lạnh như băng, thần thức dung nhập vào trong thiên đia rồi tản ra, tìm kiếm dao động.
Sau khi dung nhập vào trong thiên địa, Vương Lâm đi thẳng về hướng La Thiên Bắc Vực. Trong lòng hắn đã hoạch định ra một đại kế. Bên trong giao giới giữa La Thiên Tây Vực và Bắc Vực có một dải ngân hà. Xuyên qua nơi này liền có thể đi vào Bắc Vực. Nhưng lúc này đây, bên ngoài thiên hà này có vô số tu sĩ hợp lại với nhau, đều hướng về La Thiên Tây Vực đi tới.
Không phải chỉ mỗi nơi này. Lúc này, trong toàn bộ La Thiên Tây Vực tụ tập rất nhiều tu sĩ. Bên trong đám tu sĩ này, ngoại trừ tộc nhân của Diêu gia thì tuyệt đại bộ phận chính là những tu sĩ từ các tu chân gia tộc do Diêu gia liên hệ mời tới. Trong đó, tu sĩ bản địa của La Thiên Tây Vực chiếm hơn phân nửa.