Vương Lâm khóe miệng cười lạnh, nhoáng lên một cái, tay phải chỉ tới phía trước, lập tức thân thể người trung niên kia bỗng nhiên dừng lại một chút. Trong khoảnh khắc Vương Lâm cả người trực tiếp lao tới, giẫm đạp lên thiên linh cái của người này, dường như đang giẫm lên tinh không vậy.
Phịch một tiếng, thân thể người nam nhân trung niên này hóa thành huyết nhục tan vỡ, nguyên thần bay ra mang theo vẻ hoảng sợ đang muốn chạy trốn. Nhưng chung quanh lập tức tràn ngập sương đen, bị Tôn Hồn Phiên trong túi trữ vật của Vương Lâm xuất hiện quấn lấy.
Hết thảy những việc này hầu như chỉ xảy ra trong khoảnh khắc, gần như đảo mắt một cái Vương Lâm đã giết chết bốn người !
Mùi máu tràn ngập ra bốn phía, lúc này những tu sĩ ở ba phía khác cũng nhanh chóng tới gần, thẳng tới Vương Lâm. Một tiếng thét gào, từ trong tinh không kịch liệt truyền ra ngoài, cùng lúc đó, đủ loại pháp bảo cùng thần thông thuật, ở trong tay những tu sĩ này biến ảo hiện ra, toàn bộ đều thẳng tới Vương Lâm.
Trong đó công kích mạnh mẽ nhất, sắc bén nhất tới từ ba người. Ba người này đều là lão nhân, tu vi cũng không kém gì Vương Lâm, thậm chí có một người còn hơn Vương Lâm một chút, đạt tới cảnh giới Dương Thực đỉnh.
Mặc dù Vương Lâm có cường thịnh thế nào, nhưng dưới công kích của hơn hai mươi tu sĩ liên thủ lại, nếu oanh tạc lên người hắn, cho dù không chết cũng trọng thương. Nhưng lúc này, Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, trong mắt không ngừng lóe lên sát khí.
Thân thể hắn rướn tới phía trước một bước, lúc phi hành, Vương Lâm không phải là không có chuẩn bị, hắn từ đầu tới cuối, thủy chung đều dung hợp nửa thân hình với thiên địa, dưới loại trạng thái này, cũng có thể khiến cho súc địa thành thốn, tốc độ nhanh hơn.
Dưới một bước, bóng dáng của Vương Lâm quỷ dị tiêu tan, những thần thông cùng pháp bảo công kích tới, gào thét trong không trung, cũng lập tức mất đi mục tiêu, dừng ở trên hư không. Thân mình Vương Lâm đột nhiên xuất hiện lại phía sau một Dương Thực tu sĩ.
Trong khoảnh khắc hắn xuất hiện , Vương Lâm không do dự một chút , Trảm La quyết trực tiếp mà thi triển ra. Ầm ầm một tiếng , vị Dương Thực tu sĩ kia mới phản ứng lại , thân mình cũng lập tức run lên , nhưng người này dù sao cũng là Dương Thực tu sĩ. Dưới đánh lén của Vương Lâm , nguyên lực của hắn vận chuyển , cố chịu đau nhức , vừa muốn cứng rắn kháng lại. Vương Lâm song chỉ thành kiếm , bỗng nhiên , ấn một chút , đâm vào hậu tâm của hắn.
Ầm , tu sĩ này thân thể sụp đổ , nguyên thần vừa mới bay ra ngoài , liền bị Tôn Hồn Phiên cuốn lấy , cùng lúc đó bóng dáng Vương Lâm bước về sau một bước , thân thể lại biến mất.
Hết thảy quá trình này quá nhanh , chờ khi tu sĩ bốn phía phản ứng lại , Vương Lâm dĩ nhiên đã vô ảnh.
Vương Lâm thấy được thần thông thuật nắm giữu dung nhập thiên địa của tu đạo bước thứ ba , liền ở trong chiến đấu có thể bất bại.
Thanh Thủy tiên quân lúc trước, cũng là như thế, có thể chu toàn ở trong mấy trăm tu sĩ, cũng không thương tổn phân nào tới bản thân mình. Lúc này, Vương Lâm cũng học được điểm này !
Loại phương thức giết chóc kỳ dị này khiến cho tu sĩ bốn phía tâm thần kịch chấn. Lão nhân tu vi Dương Thực đỉnh kia, lúc này sắc mặt cực kỳ âm trầm, hắn có thể cảm giác được, tu vi đối phương và mình sàn sàn như nhau, thậm chí mơ hồ mình còn mạnh hơn một chút.
Nhưng, đối phương có thần thông quỷ dị, cũng khiến cho hắn cực kỳ kinh hãi.
-Tuyệt đối không phải là thuấn di, càng không phải là Đại Na Di thuật !
Lão nhân sắc mặt âm trầm, lập tức vỗ túi trữ vật, lập tức một chiếc chuông màu bạc hiện ra trong tay.
Hắn không nghĩ ngợi nhanh chóng lay nhẹ một cái, lập tức tiếng động vang vọng, hóa thành những tảng sóng gợn lớn, quấy nhiễu sức mạnh của thiên địa trong bốn phía.
"Còn có hai mươi hai người !" Vương Lâm thân mình nhoáng lên một cái, xuất hiện phía sau một tu sĩ Vấn Đỉnh đại viên mãn. Đồng tử trong mắt hắn hơi co rụt lại một chút ở phía sau đối phương, nâng tay lên, trảm la quyết lóe ra, không có kiếm quang gì, nhưng thân mình tu sĩ Vấn Đỉnh này lập tức bị phân thành hai, lần lượt tan vỡ.
Về phần nguyên thần người này, Vương Lâm không để vào trong mắt, nhưng Tôn Hồn Phiên vẫn thu hồi vào trong. Cùng lúc đó, hắn âm trầm nhìn lão nhân đang lay động chiếc chuông một cái, pháp bảo của người này có chút thần kỳ, không ngờ có thể chấn động sức mạnh của thiên địa. Mặc dù đối với Vương Lâm cũng không có ảnh hưởng quá lớn, nhưng nếu thời gian dài như vậy, sợ là có chút đình trệ.
Hừ lạnh một cái, phía sau Vương Lâm chợt lóe ra một hư ảnh, Tháp Sơn một bước đi ra, căn bản không thèm để ý tới tu sĩ chung quanh, thẳng tới lão nhân Dương Thực đỉnh bay tới.
Tháp Sơn bay ra nhanh vô cùng, tay phải nắm lại tung ra một kích, âm bạo vang vọng ầm ầm, dừng lại một chỗ với lão nhân Dương Thực đỉnh.