-Vì sao lại như vậy…sư tôn, vì sao lại như vậy!
Long Đạo Tử ánh mắt lộ ra tuyệt vọng, hắn quát lên điên cuồng giống như một người điên.
-Sư tôn, ta thủ hộ cho con người vô số năm, vì sao ngươi muốn giết ta! Ngươi từng nói qua, chỉ cần có một tia tàn hôn thì ở bên trong Tị Thiên Quan này cũng sẽ thành hình, nhưng vì sao thân thể ta khôi phục trong này lại bị tan biến?? vì sao??
Long Đạo Tử ngẩng đầu quát lớn lên không trung.
-Tiêu Dao Tử, năm đó nếu ta không cho ngươi manh mối đạt được Tị Thiên Quan này, làm sao lại phạm phải tiên điều chứ, nhưng ngươi lại đối xử với ta như thé này! Chỉ sợ mặc dù ta thực lòng làm theo lời ngươi nói, đợi con ngươi tỉnh dậy rồi tiến vào trong quan tài này tu dưỡng, kết quả cũng giống nhau mà thôi! Ngươi, là ngươi muốn giết ta!
Long Đạo Tử đầu dần dần bị tiêu tan, bao gồm cả nguyên thần cũng đồng thời tan biến, hóa thành hư vô.
Coi như trần về trần, cát bụi trở về với cát bụi… Nhưng lại có một cỗ oán niệm nồng đậm, tồn tại thật lâu trong hư vô mà không thể tiêu tán, oán niệm này là do Long Đạo Tử từ khi tiên giới còn chưa sụp đổ tới giờ phút này, trải qua vô số vạn năm tích lũy, sau khi chết trong nháy mắt bộc phát ra ngoài.
Oán niệm này quá mạnh, dĩ nhiên không thể tưởng tượng được, không bị xua tan, sợ rằng sẽ tồn tại vĩnh hằng trong hư không. Có lẽ trải qua vô số năm tháng, có thể trong oán niệm này lại sinh ra một sinh mệnh mới.
Vương Lâm nhìn thấy hết thảy, trầm mặc một lát, tay phải chỉ thiên, trong miệng hạ giọng nói:
-Đạo hóa, Hoàng Tuyền!
Một hoàng tuyền mở ra, oán khí này dường như tìm được nơi phát tiết. Trong phút chốc thẳng tới hoàng tuyền, dung nhập vào trong hoàng tuyền. Bên trong Hoàng Tuyền này vốn tồn tại oán khí, cùng nhau dung hợp, không ngừng lớn mạnh lên.
Sau một nén nhang toàn bộ oán khí bị hút vào trong hoàng tuyền. Vương Lâm xoay người rời khỏi, hoàng tuyền lập tức tiêu tan.
Quan tài kia, bị Vương Lâm hư không giữ lấy. Ánh mắt của hắn ngưng trọng, cẩn thận nhìn quan tài vài lần, trở lên trầm ngâm.
"Vật này, khiến cho hồn phách được tẩm bổ, khôi phục lại thân thể, nhưng không thể ra ngoài, một khi từ trong quan tài đi ra, sẽ tan thành mây khói… Nếu không phải như vậy, thì nhất định là phương pháp dùng không đúng!" Vương Lâm trầm mặc, thu hồi quan tài này lại, thầm than một tiếng rồi rời đi xa xa.
Hắn trong khoảnh khắc nhìn thấy thần thông của quan tài này, cũng nghĩ tới Lý Mộ Uyển.
"Đông Lâm Tinh! Lúc này với tu vi của ta, hẳn là có thể tìm tòi được tới cùng!" Vương Lâm trong mắt lộ ra tinh quang, hắn đi vào La Thiên Tinh Vực, ngoại trừ tránh né lão quái vật Thiên Vận Tử ra, trọng yếu nhất là tìm kiếm được Hướng gia ở Đông Lâm Tinh, tìm phương pháp làm Lý Mộ Uyển thức tỉnh.
Vương Lâm vĩnh viễn không thể quên được, trong vực sâu Triều Tịch, nghe thấy nữ nhân trong tranh, nói ra biện pháp làm thức tỉnh Lý Mộ Uyển, lúc đó, trong lòng hắn thật sự vô cùng rung động.
Trong nháy mắt, thân thể hắn bị trùng kích, có thể khiến cho thiên địa sụp đổ, khiến cho hắn phản phất như bị trăm vạn tiếng sấm đánh lên người. Trong đầu duy nhất một niềm tin, phải tới Đông Lâm Tinh, đi tới Hướng gia, bất kể thế nào, bất kể thật giả, cũng phải tới xem một chút!
Bất kể việc này có khó khăn lớn thế nào đi nữa, bất kể việc này đại biểu cho nguy cơ vô tận. Vương Lâm đều lựa chọn đối mặt! Con người khi còn sống, có một chuyện cần phải làm, cho dù sóng to gió lớn cũng không thể ngăn cản, chẳng sợ trời sụp đất nứt, nhất định phải làm cho bằng được!
La Thiên Tây Vực, một nơi sâu bên trong, nơi đây lâu rồi không có bóng dáng tu sĩ xuất hiện, dường như nơi này, giống như tuyệt địa vậy, sương mù màu xám tràn ngập, nhìn không được khoảng cách mười trượng.
Chỉ có đám sương mù phiêu động, chậm rãi trôi nổi, phảng phất như vĩnh hàng.
Chung quanh cực kỳ im lặng, không có một chút tiếng động nào truyền ra. Nơi sâu bên trong vực này, toàn bộ bị sương mù bao phủ, không có cuối cùng. Một ngày, bỗng nhiên sương mù nổi lên dao động rất nhỏ, dao động này ban đầu còn mỏng manh, nhưng trong nháy mắt bỗng trở lên dữ dội.
Sương mù quay cuồng giống như có một con quái vật thật lớn đang vặn vẹo thân mình ở bên trong vậy, lúc này, nếu từ dưới nhìn lại, có thể thấy rõ ràng. Trong phạm vi hơn mười ngàn dặm, tất cả sương mù đều quay cuồng dữ dội, phảng phất như có sóng lớn cuốn đi ra chung quanh vậy.
Sương mù tản ra, chỉ thấy một đầu quái vật thật lớn, ẩn hiện trong sương mù, vật này quá lớn, nhìn qua cũng không dưới mấy vạn dặm.
Thân mình của nó vừa động, liền khiến cho sương mù ở chung quanh quay cuồng tản ra.
Ở đầu vật này không có mắt, chỉ có một cái miệng lớn chậm rãi mở ra, há mồm phun tới ở giữa đám sương mù nồng đậm này.