Hắc khí không ngừng được hấp thu vào trong trận pháp, dung nhập vào trong quan tài, bị nam nhân này hấp thụ.
Trong hư vô ngoài trận pháp, lúc này một người khoanh chân ngồi trôi nổi, người này mặc hắc y, y bào rộng thùng thình, bao vây lấy toàn bộ thân mình của hắn, ngoài trừ đầu ra, không nhìn thấy bất cứ gì. Hắn nhắm mắt ngồi đó, dường như muốn thủ hộ quan tài pha lê trong trận pháp vĩnh viễn vậy.
Đúng lúc này, nam tử áo đen mạnh mẽ mở hai mắt, thẳng nhìn tới xa xa, thì thào lẩm bẩm: "Quả nhiên là tới đây! Đáng tiếc hiện giờ ta không đủ lực để hủy diệt pháp trận, nếu không cũng không cần phải lo lắng." Ánh mắt hắn chợt lóe, lập tức một đạo hắc quang lóe ra trên người, sau một lát, một hư ảo từ trong mi tâm bay ra, dừng ở bên ngoài mười trượng, hóa thành một bóng người.
Thân ảnh người này dần dần ngưng tụ, trở thành một phân thân giống nam tử áo đen như đúc.
Phân thân này mở mắt, lập tức vung tay phải lên, trên thân thể xuất hiện bộ quần áo màu lam. Hắn thoáng sông động thân thể, bay thẳng tới xa xa.
Nam tử áo đen vẫn chưa dừng lại, mà tiếp tục thi pháp, sau một lát, một đạo phân thân nữa biến ảo mà thành, giống như trước. Cuối cùng có tổng cộng năm phân thân, toàn bộ nhằm tới xa xa.
Ngoài mấy vạn dặm với nam tử áo đen, hào quang năm màu rực sáng, hình thành một cơn lốc xoáy lớn, bóng dáng Vương Lâm từ bên trong bước ra. Bên cạnh hắn còn có Hứa Lập Quốc như du hồn phiêu du bên cạnh, xoay quanh ở phía sau.
Tháp Sơn cũng theo sát đi ra khỏi lốc xoáy.
Sau một lát, toàn bộ tộc nhân Tiên Tuyển Tộc đều lộ ra bóng dáng, xuất hiện bên trong lốc xoáy.
Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, thần thức tản ra, nhoáng lên một cái thẳng tới tiền phương xa xa, nhưng lập tức ánh mắt hắn ngưng đọng, chỉ thấy hư vô phía trước, một bóng người nhanh chóng bay tới.
Người này một thân áo màu lam, đúng là một trong những phân thân.
"Hóa ra trước đây ta giết chết chỉ là một phân thân!" Vương Lâm nhìn nam tử áo màu lam trong nháy mắt đã hiểu ra được mọi chuyện. Lúc này cũng không cần nghĩ ngợi, tâm niệm vừa động. Tháp Sơn ở sau hắn đi tới một bước, thẳng tới nam tử áo lam oanh động một quyền.
Nam tử áo lam thần sắc âm trầm, hai tay bấm niệm thần chú, lập tức một đạo tinh quang lóe ra, trong tay hóa thành một thanh trường thương hư ảo, chỉ xuống, trường thương lập tức nhằm về Tháp Sơn.
Đúng lúc này, xa xa bốn thân ảnh phảng phất như cầu vồng thẳng tới đây. Vương Lâm trong mắt chợt lóe ra sát khí, thân mình nhoáng lên một cái, sau đó tay phải hướng tới trước, lập tức đồ án thú cốt trên mu bàn tay mấp máy một chút, thú cốt lập tức biến ảo hiện hình.