Nhưng vô tình, Vương Lâm ngàn năm tu đạo, dĩ nhiên có thể đạt tới trình độ này, có thể hủy đi pháp bảo bực này, không thèm để ý trực tiếp bóp nát, chỉ để nhìn xem vật phong ấn thần thông bên trong.
Ngàn năm tu đạo, những gì Vương Lâm tăng lên, không chỉ có tu vi, còn có tầm mắt và trình độ. Vật có thể lọt vào mắt của hắn, dĩ nhiên không nhiều lắm, mặc dù bậc thấp cũng có, cũng chỉ là ẩn chứa tình cảm đặc thù, hoặc là chi bảo đã theo hắn trưởng thành ngàn năm nay.
Pháp bảo có thể bị lôi tiên điện sứ giả nhìn trung, mặc dù yếu, cũng sẽ có cấp bậc tiên bảo. Nhưng lúc này, lại bị Vương Lâm dễ dàng bóp nát, mặc dù đã hủy diệt rồi, hắn cũng sẽ không đau lòng.
Nhìn chằm chằm vào giọt chất lỏng màu vàng giữa hai ngón tay, trong mắt Vương Lâm lộ ra tinh quang, bên trong mi tâm bỗng nhiên xuất hiện một khe hở. Tam nhãn bỗng chốc xuất hiện, cùng lúc đó hồng quang nhanh chóng tản ra theo hình quạt, bao phủ lấy giọt chất lỏng màu vàng giữa hai ngón tay.
Trong tam nhãn, chất lỏng màu vàng chậm rãi tiêu tan, hướng tới căn nguyên thuế biến, chỉ có điều loại tốc độ này không nhanh. Sau một lúc, tam nhãn của Vương Lâm có chút ảm đạm, nhưng chất lỏng cũng chỉ tiêu tan được có một nửa.
"Vật này ở trong tam nhãn có thể kiên trì lâu như vậy, có cổ quái!" Vương Lâm trong mắt chợt lóe tinh quang, nguyên lức cấp tốc vận chuyển, không tiếc tiêu hao kịch liệt, toàn bộ dũng mãnh tuôn trào vào bên trong thần thông tam nhãn, lập tức hồng quang dày đặc.
Tốc độ tiêu tan của chất lỏng kia nhanh hơn một chút. Vương Lâm thi triển thần thông toàn lực, giọt chất lỏng màu vàng này tiêu tan hóa thành vô số những mảnh tơ mỏng màu vàng, lượn lờ thay đổi giao thoa với nhau, hình thành một phù văn kim tuyến rất phức tạp.
Phù văn này xuất hiện trong thời gian ngắn liền tan biến, hoàn toàn biến mất.
"Phù văn…" ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ trầm ngâm, vỗ túi trữ vật, tiên bút lập tức xuất hiện, hắn cầm trong tay vẽ lên hư không, lập tức bức tranh sinh động hiện lên.
Sau một lát, một phù văn hiện ra trước mắt Vương Lâm, phù văn này giống như đúc với những thay đổi giao thoa của kim tuyến. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, sau khi phù văn này xuất hiện, bên trên không có khí tức gì truyền ra thoạt nhìn cực kỳ bình thường, không có nửa điểm thần kì.
Vương Lâm nhíu mày, nhưng thần sắc vừa động, nhìn chằm chằm vào phù văn, sau một lát chậm rãi nhắm chặt hai mắt, thần thức tản ra, trong nháy mắt, hắn trợn mắt bên trong lộ ra kinh ngạc.