Nếu tu vi của Vương Lâm vẫn còn ở Vấn Đỉnh thì dưới sự chống cự của ký hiệu đó, nguyên thần sẽ không chịu nổi, hoặc là dẫn tới đối kháng với nha mà không ngừng tiêu hao.
Nhưng vào lúc này. Vương Lâm cất tiếng hừ lạnh. Trong nguyên thần phát ra những tiếng động. Mỗi một lần vang động, uy lực của lôi điện trong nguyên thần lại tăng lên gấp đôi. Gần như chỉ trong thời gian ngắn, uy lực của lôi điện trong nguyên thần của hắn đã rất mạnh, trở thành một thứ lực lượng công kích ký hiệu vừa mới nuốt vào.
Một tiếng nổ vang lên. Ký hiệu không chịu nổi mà vỡ vụn. Trong khoảng khắc khi nó biến mất, lôi điện lại xuất hiện tiếp tục công kích những mảnh vụn đó. Những tiếng nổ ầm ầm vang lên trong Nguyên Thần của Vương Lâm. Sau đó, ký hiệu hoàn toàn biến mất, hóa thành một thứ lực lượng kỳ dị, dung hợp trong nguyên thần của Vương Lâm.
Sau khi hấp thu cái ký hiệu thứ nhất, Vương Lâm mất chưa tới nửa nén nhang. Hai mắt nguyên thần bình tĩnh, rồi lao tới nuốt tiếp cái ký hiệu thứ hai.
Ký hiệu này so với cái thứ nhất còn mạnh hơn rất nhiều. Nhưng với sự mạnh mẽ của nguyên thần Vương Lâm thì quá trình luyện hóa vẫn như cũ. Chỉ có điều thời gian kéo dài hơn tới đúng một nén nhang.
Hắn vẫn chưa dừng lại, một tia sáng chợt lóe lên trong mắt. Lần này, hắn nuốt luôn cả cái ký hiệu thứ ba và thứ tư mà cùng luyện hóa. Một lúc lâu sau, trong nguyên thần của Vương Lâm đã có bốn thứ lực kỳ dị.
Cái ký hiệu thứ năm, nguyên thần của Vương Lâm hóa thành Thái Cổ Lôi Long há mồm nuốt chửng. Cái ký hiệu đó vừa mới chui vào trong nguyên thần của Vương Lâm liền tỏa ra một thứ lực lượng cuồng bạo, cuồn cuộn chạy khắp trong nguyên thần.
Ánh mắt Vương Lâm lạnh lẽo. Nguyên thần cuộn tròn, lôi điện tỏa ra uy lực công kích ký hiệu. Trong nguyên thần của hắn, vô số những tia chớp phát ra những tiếng nổ ầm ầm, công kích ký hiệu. Lần này, đã trải qua hết hai canh giờ liên tục công kích. Cuối cùng thì cái ký hiệu cũng tan vỡ, hóa thành một nguồn lực kỳ dị, dung nhập trong nguyên thần của Vương Lâm.
Trong giờ phút này, nguyên thần của Vương Lâm có chút yếu ớt, lui về thần thể qua mi tâm. Sau đó, hắn ngồi xuống thổ nạp, tĩnh dưỡng.
Thời gian chầm chậm trôi qua. Thoáng cái đã được năm ngày. Trong năm ngày đó, Vương Lâm vẫn không hề cử động cứ thổ nạp để nguyên thần từ từ hồi phục. Trong thời gian năm ngày, Tháp Sơn và lão tổ tiên của tộc Tiên Tuyển có quay lại đây hai lần.
Nhưng tiếng rít của Văn thú và những tia chớp trên người Lôi Oa, lại thêm cả ma đầu Hứa Lập Quốc dữ tợn khiến cho bọn họ không dám bước vào trăm trượng, chỉ đứng ngoài mà nhìn.
Nhất là Hứa Lập Quốc khi nhìn thấy tộc nhân của tộc Tiên Tuyển cứ liếm liếm môi. Những người này khiến cho hắn nhớ lại chuyện vui sướng khi ở Thanh Linh tinh. Suy nghĩ tới đó, hắn không chịu nổi khi phải nhẫn nại. Sau khi Vương Lâm ngồi xuống thổ nạp, xung quanh phạm vi trăm trượng hắn liền cố gắng để cho tộc nhân tộc Tiên Tuyển tiến vào, nhưng bọn họ chẳng để ý tới hắn.
Ánh mắt của mấy người đó khi nhìn về phía Xạ Thần Xa hoàn toàn khiếp sợ, bàn luận với nhau. Nhưng cho dù là lão nhân kia cũng không biết đó là vật gì.
Chỉ có điều, từ Xạ thần xa tỏa ra một làn uy áp khiến cho tinh thần bọn họ chấn động.
Lúc này, Vương Lâm chợt mở hai mắt. Tay phải điểm lên mi tâm, nguyên thần lại bay về phía Xạ Thần xa. Nguyên thần của hắn vừa xuất hiện, bên ngoài trăm trượng liền có tiếng kêu lên kinh ngạc.
Nguyên thần trong hình dạng Thái Cổ Lôi Long trong mắt những người đó rất đáng sợ. Lão nhân tộc Tiên Tuyển nhìn nguyên thần Vương Lâm, ánh mắt phức tạp. Hắn than một tiếng rồi tiến lên vài bước, ôm quyền nói:
- Thượng. Thượng tiên! Hạ dân có việc muốn nói.
Vương Lâm không để ý tới lão nhân. Thân thể Lôi Long dài mấy trượng lao về phía Xạ Thần xa. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm cái ký hiệu thứ sáu. Sau đó, hắn chẳng hề do dự, nuốt chửng luôn. Lúc này đây, Vương Lâm chẳng hề nghĩ ngợi, nuốt luôn cả cái ký hiệu thứ bảy.
Cảnh tượng đó thu hút ánh mắt chăm chú của trăm người đang đứng ngoài trăm trượng.
Lúc này, ánh mắt của Hứa Lập Quốc đảo liên tục. Hắn bay lên, chỉ về phía tộc nhân của tộc Tiên Tuyển mà quát to:
- Chủ nhân nhà ta đang ở đây luyện bảo vật. Trừ khi các ngươi bước qua xác ta, nếu không không được tiến vào.
Tiếng nói của hắn oang oang, lại thêm ánh mắt có thể hiện rõ khí thế không để cho người khác quấy rầy chủ nhân. Khí thế mạnh mẽ làm xuất hiện một cơn cuồng phong, tỏa ra xung quanh.
Lão nhân tộc Tiên Tuyển vội vàng lui lại vài bước, cung kính nói:
- Chúng ta không bước vào phạm vi trăm trượng, chỉ có chút vấn đề cần.
Không để lão nhân nói xong, Hứa Lập Quốc hét lớn:
- Câm miệng! Trừ khi các ngươi dẫm lên xác ta, nếu không các ngươi không thể quấy nhiễu chủ nhân của ta. Mạng sống của ta là do chủ nhân ban cho. Chủ nhân đã cứu ta ra khỏi nước sôi lửa bỏng, truyền cho thần thông. Chính chủ nhân khiến cho ta có được như ngày hôm nay. Nếu các ngươi muốn quấy rầy chủ nhân của ta, ta không cho phép.
Hứa Lập Quốc nói một cách kích động, ánh mắt xuất hiện một sự thấy chết không chùn bước. Giống như trong trời đất bất luận phải đối mắt với thứ gì mạnh tới đâu mà gây bất lợi cho chủ nhân của hắn, thì cho dù có phải tan xương nát thịt cũng không nhíu mày.