Ánh mắt Vương Lâm bình tĩnh, liếc mắt nhìn Tháp Sơn. Ánh mắt của hắn nhìn có sự xuyên thấu, soi rọi nội tâm của Tháp Sơn. Đối diện với ánh mắt đó, Tháp Sơn vẫn nhìn thẳng, không hề né tránh.
- Được! - Vương Lâm thu mắt, nói.
Tháp Sơn cũng chẳng lên tiếng, xoay người đi vào cửa. Vương Lâm nhếch mép cười lạnh rồi chậm rãi đi theo. Về phần lão nhân thì lại cau mày. Lão thoáng nhận ra suy nghĩ của Tháp Sơn. Nhưng lão chỉ thở dài, không đi theo mà khoanh chân ngồi trên mặt đất.
Ở cửa vào có vô số nhịp cầu thang. Càng đi xuống, khí lạnh càng lúc càng dầy. Sau khoảng nửa nén nhang, dưới sự dẫn đường của Tháp Sơn, hai người đã đi đến đấy.
Trong khoảng khắc đặt chân xuống đáy, ánh mắt Vương Lâm hơi sững sờ.
Ở cửa vào dưới đáy có chiều rộng khoảng chừng trăm trượng. Chính giữa đặt một cái định lớn khoảng mười trượng. Trên mặt đỉnh có khắc vô số ký hiệu.
Từng luồng khí đen bay xung quanh miệng cái đỉnh, giống như nó muốn thoát ra nhưng bị một lực lượng nào đó phong ấn, làm cho không thể thoát ra được. Xung quanh cái đỉnh có chín cái đầu lâu. Chín cái đầu lâu đó không phải là của thú mà chính là sọ người. Trên mỗi cái đầu lâu, ở vị trí mi tâm đều có ký hiệu phức tạp.
Từng luồng ánh sáng màu đen lóe ra từ chín cái sọ người giống như một cái trận pháp.
- Đây là Huyền Âm đỉnh. - Tháp Sơn nhìn cái đỉnh lớn, ánh mắt phức tạp, nói nhỏ.
Ánh mắt Vương Lâm sáng như sao, thần thức tỏa ra xung quanh cái đỉnh. Sau khi do dự một chút liền chui vào bên trong mà không hề gặp chút trở ngại.
Nhưng ngay lúc thần thức tiến vào một giọng nữ nhân chói tang chợt từ trong đỉnh vang lên. Âm thanh đó rất quỷ dị bởi hai tai không thể nghe được mà chỉ có thần thức mới có thể nghe thấy. Mà trong âm thanh đó đầy sát khí giống như một cơn gió lốc làm cho thần thức của Vương Lâm suýt nữa thì tan biến.
Vương Lâm vội lui lại phía sau vài bước, sắc mặt tái nhợt nhưng trong mắt lại sáng ngời.
- Ta muốn ở lại đấy mấy ngày, ngươi ra ngoài trước đi. - Vương Lâm nhìn chằm chằm về phía cái định mà mở miệng nói.
Tháp Sơn im lặng một lúc rồi ngầng đầu nhìn Vương Lâm. Sau khi do dự một chút liền hỏi:
- Ngài. Có phải là tiên nhân hay không?
Vương Lâm quay sang nhìn Tháp Sơn. Hắn đã đoán được đối phương yêu cầu dẫn đường tới đây là có chuyện muốn hỏi mình. Bình tĩnh nhìn Tháp Sơn, Vương Lâm không nói gì. Nét mặt Tháp Sơn đau khổ, thấp giọng nói: