Vương Lâm hừ một tiếng lạnh lùng, thân thể chợt lóe lên một cái rồi xuất hiện bên cạnh vụ thú. Hai ngón tay khép lại thành kiếm, tốc độ còn nhanh hơn vụ thú rất nhiều, điểm thẳng vào mi tâm của nó. Nguyên lực trong cơ thể nhanh chóng lưu chuyển khiến cho vụ thú nổ tung.
Chỉ có điều sau khi thân thể của vụ thú bị nổ tung nhưng vẫn không tiêu tán mà hóa thành những cụm sương mù nho nhỏ đang dao động, có dấu hiệu ngưng tụ lại. Vương Lâm trừng mắt, tiến tới chỗ sương mù đang định ngưng tụ. Uy năng của lôi nguyên thần ngưng tụ nơi đầu ngón tay.
Nhất thời, một quả lôi cầu xuất hiện. Vương Lâm búng nhẹ một cái, lôi cầu liền bắn ra những tia chớp cực mạnh, chui vào trong sương mù.
"Uỳnh.uỳnh..." Những tiếng sấm chớp nổ vang lên đám sương mù lập tức tản ra, hóa thành những cụm khói nhỏ. Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt Vương Lâm, tay phải bắt quyết rồi chỉ về phía trước. Lập tức lại có một tia chớp từ tay phải hắn bắn ra, đánh cho tất cả sương mù còn sót lại tan rã.
Vào lúc này, trên bầu rời những con vụ thú còn sót lại gầm lên mà lao về phía mọi người. Nét mặt Vương Lâm vẫn như thường, nhẹ nhàng bay lên.
Thân hình hắn lửng lơ giữa không trung, tay phải giơ lên, ngón tay chỉ thẳng lên trời. Hắn mở miệng nói một cách chậm rãi:
- Đạo hóa Hoàng Tuyền.
Những tiếng động ầm ầm vang lên đồng thời, từ trên bầu trời có một đạo Hoàng Tuyền hạ xuống, dung nhập với không trung, tỏa ra từng làn oán khí. Vào lúc này, Vương Lâm đứng trên Hoàng Tuyền, chẳng khác gì chủ nhân của Hoàng Tuyền luân hồi trên thế gian.
- Thức thứ ba - lực Hoàng Tuyền.
Nhất thời một lực hút không thể tưởng tượng được lan ra từ trong Hoàng Tuyền. Dưới lực hút đó, vụ thú xung quanh đang gầm rít lao tới mọi người liền bị hút vào trong Hoàng Tuyên. Cũng không phải chỉ có một con vụ thú mà gần như là tất cả đám vụ thú bị Hoàng Tuyền hút vào liền hóa thành sương mù. Mặc dù cố gắng giẫy dụa để bỏ chạy nhưng không thể nào thoát khỏi lực hút, cứ thế bị hút vào trong Hoàng Tuyền.
- Thượng tiên! Không thể làm thế. - Đúng lúc này, lão nhân tộc Tiên Tuyển cách đó không xa lo lắng mà lên tiếng ngăn cản.
Ánh mắt của Vương Lâm trở nên chăm chú. Trong nháy mắt khi lời của lão nhân vừa ra khỏi miệng, lập tức hắn cảm nhận được sương mù bị hút vào trong Hoàng Tuyền vẫn chưa bị luyện hóa mà ở bên trong dung hợp lại với nhau, hình thành một con quái vật hình người.