Một quyền vừa tới, Vương Lâm cảm nhận được thân thể như bị trói chặt do bị một thứ lực kỳ dị nào đó bao phủ, khóa hết mọi đường lui. Nét mặt Vương Lâm vẫn bình thản, nói:
- Có chút lực nhưng như thế không đủ. - Dứt lời, Vương Lâm nhấc chân phải dậm nhẹ một cái xuống đất.
Nhất thời một loạt tiếng động ở mặt đất dưới chân Vương Lâm nhanh chóng lan ra xung quanh. Thoáng cái, lực trói buộc thân thể Vương Lâm chợt biến mất. Thanh âm giống như mặt kính bị nghiền nát vang lên, toàn bộ lực đang giữ lầy Vương Lâm chợt tan rã. Ngoại trừ điều đó ra, lực lượng đó liền cuộn tròn quét về bốn phía.
Đại hán vừa tung quyền liền biến sắc. Hắn cảm nhận được một cơn gió mạnh đập vào mặt khiến cho thân thể chậm lại.
Vương Lâm từ từ bước tới trước mặt đại hán. Tay phải của hắn giơ lên, chạm nhẹ vào ngực đại hán một cái khiến cho thân thể của gã run rẩy, hai chân cứ vậy mà lui lại phía sau. Ký hiệu toàn thân hắn tỏa ra ánh sáng chói mắt.
Lùi một cái mà đã hơn mười bước. Ngực đại hán không hề bị thương nhưng cơ thể như có một con gió lốc cuồn cuộn nổi lên ở bên trong. Chỉ có điều do có tác dụng của ký hiệu nên cũng không quá mức nghiêm trọng, chỉ nghỉ ngơi một chút liền hồi phục.
Nét mặt đại hán dữ tợn, hét lớn một tiếng. Tay phải của hắn vỗ về phía trước phát ra những tiếng ầm ầm. Cùng lúc đó, ký hiệu trên toàn thân đại hán đồng loạt nhúc nhích như bay ra ngoài. Trong phạm vi ngoài mười trượng quanh người hắn tràn ngập vô vàn ký hiệu.
Đại hán lao mạnh về phía trước một cái, những ký hiệu quanh người lập tức lao về phía Vương Lâm.
Mức độ thân thể của đại hán tuy nói kém với tiên vệ của hắn năm đó nhưng cũng không khác nhiều lắm. Nét mặt hắn vẫn như thường, miệng cười lạnh nhưng chân phải của hắn lại cứ thể bước về phía trước. Trong khoảng thời gian ngắn hắn đã tới gần đại hán.
Chỉ trong tích tắc đó, đại hán lại vung tay phải đánh ra một quyền. Một quyền đó khiến cho không gian xung quanh lóe lên những tia sáng. Ký hiệu bên ngoài thân thể lại càng chớp lóe với tốc độ nhanh hơn giống như thần thông của tu sĩ mà đánh về phía Vương Lâm.
Một tia sáng lóe lên trong mắt Vương Lâm, tay phải hắn chỉ về phía trước. Tiên thuật định thân xuất hiện khiến cho đại hán dừng lại. Đúng lúc này, hai ngón tay phải của Vương Lâm khép lại thành kiếm chạm vào ngực đại hán một lần nữa.
Một tiếng động vang lên, đại hán bay ngược lại sau, phun ra một ngụm máu tươi. ánh mắt hắn nhìn Vương Lâm có một sự khiếp sợ. Còn đám ký hiệu ở ngoài thân thể hắn cũng bị cuốn bay theo.