Có một niềm tin cường đại hơn tất cả lực lượng trên thế gian này. Có một thứ sức mạnh mà không có thứ trướng ngại nào có thể ngăn cản. Thứ niềm tin đó chính là cầu sinh! Thứ sức mạnh kia gọi là khát vọng sinh tồn!
Có mảnh nhỏ trăm trượng đi trước, những tu sĩ theo sau cũng có hi vọng được sinh tồn, vì sinh tồn mà dãy dụa cầu sống. Giống như là con bướm phá kén chui ra, trong nháy mắt vì cầu sinh mà sinh ra niềm tin, vì sinh tồn và đấu tranh.
Ngay khi tấm màn sáng tan nát, đám tu sĩ nhảy vào trong đó liền trở nên điên cuồng.
Tu sĩ Vấn Đỉnh kỳ có can đảm hướng tu sĩ Dương Thực mà nổi giận, có dũng khí ra tay, dường như quên cả chênh lệch tu vi, quên cả rằng khi ở bên ngoài, khi tiên giới còn chưa sụp đổ thì mình đã khúm núm luồn cúi, cung kính với họ thế nào.
Mọi thứ đó trước ý niệm cầu sinh đều tan rã.
Nếu một người có tu vi Vấn Đỉnh thì còn nói là không đủ tu vi, nhưng nếu là mười người, hai mươi người, năm mươi, một trăm. Như vậy thì không còn là không đủ tu vi nữa mà sẽ hình thành một lực lượng khiến tu sĩ Dương Thực phải kinh hãi.
Đối với tu sĩ Dương Thực thì giết cả một trăm tu sĩ Vấn Đỉnh cũng không khó, nhưng lực lượng này chính là khí thế. Đối mặt với đông đảo tu sĩ, bảy sứ giả Lôi Tiên Điện bên ngoài truyền tống trận lúc này sắc mặt đều đại biến.
Nhất là sau hơn trăm tu sĩ Vấn Đỉnh đang điên cuồng kia còn có tu sĩ Âm Hư đang đỏ bừng đôi mắt. Thực lực của bọn họ thì tu sĩ Vấn Đỉnh xa xa không thể sánh được, lúc này khi trở nên điên cuồng thì sẽ có những hành động cực kỳ kinh người.
Nếu thế thì cũng chỉ khiến sứ giả Lôi Tiên Điện biến sắc. Nhưng trong hơn một trăm tu sĩ này lại có hai tu sĩ Dương Thực. Hai người này ẩn dấu rất sâu, trong nháy mắt nhảy vào trong màn sáng liền bộc phát tu vi. Bọn họ xuất hiện liền khiến sứ giả Lôi Tiên Điện kinh hãi.
Nhưng so với họ, chính thức khiến mấy người này phải hít sâu một hơi chính là Vương Lâm. Cũng có tu vi Dương Thực nhưng từ trên thân thể Vương Lâm, sứ giả Lôi Tiên Điện có thể cảm nhận được sát khí nồng đậm. Thứ sát khí này hiển nhiên là do giết hại rất nhiều tu sĩ cùng tu vi mới hình thành nổi.
Hơn nữa tu sĩ bốn phía dù đang điên cuồng nhưng trong lúc này khi nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt vẫn lộ ra vẻ kính sợ. Loại ánh mắt này từ Vấn Đỉnh tới Âm Hư, Dương Thực đều như nhau.
Cảnh tượng này khiến cho bảy sứ giả Lôi Tiên Điện bên ngoài trận pháp chấn động tâm thần.
- Sát!
Trong số những tu sĩ nhảy vào có một người rống to, phảng phất như thiêu đốt thiên địa trong nháy mắt. Lập tức tất cả các tu sĩ lao tới.
Lao tới chém giết. Vô số thần thông tung hoành, vô số pháp bảo tràn ngập không trung. Mảnh đại lục chứa truyền tống trận lúc này bị ánh sáng của pháp bảo, của thần thông hoàn toàn bao phủ.